DẤU ẤN VÔ CÙNG SÂU SẮC TRONG CHUYẾN ĐI BA LAN THÁNG
10/2010

Nhận
lời mời của môn phái Võ Quyền dự kỷ niệm 30 năm thành lập môn phái tại nước Cộng
hòa Ba Lan, và tham dự Đại hội Karate Tsunami mở rộng toàn Ba Lan lần thứ VI,
ngày 12/10/2010, tôi đã lên đường sang Ba Lan.
Trên
đường cùng các anh em từ sân bay Warszawa trở về nơi nghỉ, tôi được anh Trương
Anh Tuấn, Trưởng ban điều hành võ đường Đại Nghĩa – VXNG ở Warszawa, Ba Lan báo
cho tôi một tin vui thật xúc động, thật bất ngờ: vừa qua, Ban lãnh đạo Liên đoàn
võ thuật và thể thao chiến đấu Châu Á - Ba Lan đã họp và tất cả nhất trí trao
cho tôi danh hiệu cao quý của Liên đoàn: Chủ tịch – Trưởng tộc của Liên đoàn,
nhân dịp tôi sang dự Đại hội Karate Tsunami. Đồng thời sẽ trao đổi cùng tôi và
các anh em ở võ đường Đại Nghĩa về nghi thức trao quyết định. Đây là một danh
hiệu mà trong suốt thời gian từ khi thành lập Liên đoàn đến nay mới trao cho 3
người và tôi là người thứ tư. Danh hiệu này được Liên đoàn xem xét trên nhiều
mặt đối với cá nhân được trao danh hiệu trước khi quyết định. Tôi thật rất
bất ngờ và cảm động khi được đón nhận thông tin rất vui trên khi vừa mới đặt
chân lên đất nước Ba Lan. Quả thật, càng ngày tôi càng thấy đất nước Ba Lan gắn
bó với tôi rất sâu sắc trên nhiều phương diện. Qua trao đổi giữa tôi và anh Tuấn
cùng các anh em trên cơ sở lịch trình của chuyến sang Ba Lan lần nay, thầy trò
chúng tôi nhất trí sẽ tổ chức một buổi gặp mặt Ban lãnh đạo Liên đoàn, ngay sau
khi đi dự kỷ niệm ở Võ Quyền về, vừa để gặp gỡ sau khi tôi sang Ba Lan, vừa để
thống nhất nội dung buổi trao tặng.
Gặp
lại các học trò của tôi, sau 3 tháng xa nhau, tôi nhận thấy sự tiến bộ rõ rệt
của các anh em.
Tôi thật sự rất vui mừng, việc tiến bộ của các anh em rất phù hợp với dự kiến
tiếp tục dạy nâng cao trình độ cho các anh em ở võ đường Đại Nghĩa trong đợt
sang lần này. Ngay tối hôm sau, thầy trò chúng tôi đã bắt đầu bước vào chương
trình tập luyện với quyết tâm rất cao. Thậm chí, 10h ngày thứ bẩy, 16/10/2010,
tôi và anh Trương Anh Tuấn cùng hai bố con người học trò của tôi, anh Phạm Quang
Lục, đại diện cho võ đường Đại Nghĩa, lên đường dự Lễ kỷ niệm môn Võ Quyền, thì
7h sáng, thầy trò chúng tôi vẫn cùng nhau tập luyện để đảm bảo thời gian chương
trình huấn luyện. Và thực tế trước ngày tôi về nước, các anh em đều đã thể hiện
tốt các công phu đã được tôi truyền dạy, mặc dù thời gian tập luyện chưa được
nhiều, bên cạnh đó, các anh em còn phải làm những công việc chung của võ đường
và đảm bảo hoạt động của công việc cá nhân và gia đình. Tôi thực sự tự hào về
những cố gắng của các anh em ở võ đường Đại Nghĩa.
Với
chặng đường dài gần 400km từ Warszawa tới thành phố Zninskim Domu Kitury, nơi
khởi nguồn của môn phái Võ Quyền, tôi được dịp nhìn ngắm đất nước Ba Lan, qua
nhiều địa danh trên chặng đường thầy trò chúng tôi đi qua. Những thành phố,
những thị trấn, những làng quê yên bình, với những con người Ba Lan chân thành
và mến khách, đã làm cho chặng đường dài của thầy trò chúng tôi như ngắn lại.
Khung cảnh đất trời Ba Lan thật đẹp. Những cánh rừng với sắc lá vàng, mang đậm
bản sắc mùa thu vàng tuyệt đẹp của châu Âu chạy dài theo đường quốc lộ trên
chặng đường thầy trò chúng tôi đi qua.
Do bị
nhầm đường, thầy trò chúng tôi phải vòng thêm trên 40 km và vì cũng phải hỏi
thăm đường, do đó, thầy trò chúng tôi đã đến muộn so với giờ khai mạc.
Nhưng
cũng rất may cho thầy trò chúng tôi, chương trình kỷ niệm môn phái Võ Quyền, có
phần biểu diễn võ thuật trước. Cho nên khi thầy trò chúng tôi đến vẫn còn được
xem một phần chương trình biểu diễn của các võ sư và võ sinh môn phái Võ Quyền
trước phần gặp gỡ các đoàn đến tham dự. Chúng tôi đã được gặp đại diện chính
quyền thành phố nơi môn ph
ái
Võ Quyền ra đời, đại diện Đại sứ quán Việt Nam tại Ba Lan, đại diện một số môn
phái võ đường có quan hệ với Võ Quyền. Tất cả chúng tôi đều đã ký tên vào lá cờ
của môn Võ Quyền làm kỷ niệm. Tôi đã thay mặt võ đường Việt Nam Vĩnh Xuân Nội
gia Quyền tặng môn phái Võ Quyền lá cờ kỷ niệm được thêu ở Việt Nam, trong đó có
Logo của võ đường chúng tôi và của Võ Quyền, đồng thời tôi cũng đã phát biểu
chúc mừng sự phát triển của Võ Quyền trên đất nước Ba Lan trong 30 năm qua. Ông
Lã Đức Trung, người thành lập môn Võ Quyền đã phát biểu bầy tỏ lòng cảm ơn chân
thành đến những tình cảm của các đại biểu đến dự. Sau đó thầy trò chúng tôi đã
tham dự tiệc chiêu đãi của môn phái Võ Quyền nhân kỷ niệm 30 năm thành lập.
Sáng
sớm hôm sau, 17/10/2010, thầy trò chúng tôi rời thành phố Zninskim Domu Kitury,
lên đường đi thăm thành phố Berlin, nước Đức.
Dừng
xe nơi cửa khẩu biên giới hai
nước
Ba Lan – Đức trước đây, vẫn còn đó những ngôi nhà của các công an biên phòng hai
nước, nhưng giờ đây chỉ còn là những kỷ niệm, các xe cứ vun vút lao qua. Những
con đường của các nước châu Âu, tôi cảm thấy như giống nhau. So với Ba Lan,
đường quốc lộ bên nước Đức thoáng, rộng và đẹp hơn. Nhờ đó, mà gần 12h, chúng
tôi đã đến thành phố Berlin. Thầy trò chúng tôi nghỉ ở khách sạn CALIFORNIA, một
khách sạn 4 sao ở một khu trung tâm nằm trên đường Kurfurstendamm, Thủ đô
Berlin. Vì lịch trình cho chuyến đi rất ngắn, mai chúng tôi lại phải quay về
Warszawa, do đó anh Trương Anh Tuấn đã mua vé du lịch quanh thành phố với thời
gian 2 tiếng rưỡi, để chúng tôi có thể có được cảm nhận chung qua một cái nhìn
khái quát chung về Thủ đô Berlin.
Chúng tôi đã vào thăm chợ bán các đồ cũ, được tổ chức vào các ngày chủ nhật, bên
cạnh một trục đường chính có trong lịch trình ôtô buýt tham quan đi qua.
Rồi
chúng tôi vào chợ Đồng Xuân ở Berlin, một khu trung tâm - chợ của người Việt.
Vào khu chợ, tôi cảm thấy cũng giống như ở bên Ba Lan và như ở Việt Nam, vì đa
số là người Việt đến tham gia mua – bán. Gần 21h30, thầy trò chúng tôi đến cửa
hàng Thăng Long, một cửa hàng của người quen cùng quê anh Phạm Quang Lục, ăn
tối, sau đó về khách sạn nghỉ. Sáng hôm sau, thầy trò chúng tôi đến Tháp truyền
hình quay 360˚ ở Thủ đô Berlin. Một trong những tháp truyền hình cao nhất thế
giới. Từ trên độ cao 203m, ngắm nhìn xuống, Thủ đô Berlin như nhỏ lại. Đứng trên
tòa Tháp cao này, tuy chưa đến được đỉnh cao nhất của tháp (368m), nhưng tôi lại
nhận thấy như bao lần tôi nhận thấy khi chiêm ngưỡng những kỳ quan do con ngưới
sáng tạo ra, khả năng làm việc và sáng tạo của con người thực là vĩ đại. Ngay
sau khi lên tháp truyền hình ngắm nhìn Thủ đô Berlin, thầy trò chúng tôi lên
đường về Thủ đô Warszawa - Ba Lan.

Sáng
ngày 19/10/2010, thầy trò chúng tôi đã gặp gỡ thân mật ông Chủ tịch Liên đoàn,
ông Tổng thư ký, ông Jaroslaw Duczmalewski, người quản lý tài chính của Liên
đoàn và con trai ông Jaroslaw Duczmalewski, một huấn luyện viên môn phái Phượng
Hoàng Đỏ, tại nhà hàng Việt Tú, nhà hàng của anh Đỗ Mạnh Đồng, một học trò của
tôi. Những tình cảm chân thành của chúng tôi đã có với nhau trong những năm qua,
đã tạo nên sự ấm áp như trong một gia đình trong buổi gặp gỡ và trao đổi. Chúng
tôi cũng đã nhanh chóng thống nhất với nhau về phần chương trình trao danh hiệu
cao quý của Liên đoàn cho tôi trong Đại hội.
Đầu
giờ chiều ngày 21/10/2010, tôi và anh Trương Anh Tuấn đã đến Đại sứ quán Việt
Nam ở Warszawa gửi giấy mời của Liên đoàn đến ông Nguyễn Hoằng, đại sứ đặc mệnh
toàn quyền nước CHXHCN Việt Nam tại Ba Lan và các ông Bí thư của sứ quán, mời
tới dự buổi trao danh hiệu của Liên đoàn cho tôi cũng như dự Đại hội Karate
Tsunami mở rộng toàn Ba Lan lần thứ VI. Theo chương trình đã thống nhất cùng ông
Chủ tịch Liên đoàn, thầy trò chúng tôi đã miệt mài tập luyện để đến hôm đó sẽ
biểu diễn một phần những công phu của Vĩnh Xuân Nội gia. Do thời gian của chương
trình có hạn, thầy trò chúng tôi chỉ tập biểu diễn trong một thời lượng rất
ngắn, 6 phút. Do đó thầy trò chúng tôi phải tập phối hợp một số bài quyền cùng
một lúc, để có thể giới thiệu đôi chút về công phu của bản môn.
10h45
ngày 24/10/2010, thầy trò chúng tôi đã có mặt ở trung tâm thể thao vùng Wawer,
Warszaswa. Ông Đại sứ Nguyễn Hoằng cùng phu nhân và một cán bộ Đại sứ quán cũng
đã có mặt. Vì c
ùng
thời gian này, Đại sứ quán của ta ở Ba Lan đang phối hợp với các tổ chức người
Việt ở Ba Lan tiến hành tiếp nhận sự hảo tâm của các tổ chức và cá nhân người
Việt ở Ba Lan đóng góp ủng hộ đồng bào ta ở miền Trung bị lũ lụt, nên các ông Bí
thư sứ quán không thể đến dự được. Đúng 11h00, Đại hội khai mạc. Sau phần giới
thiệu đại biểu, các môn phái, võ đường tham dự Đại hội, võ sư - thạc sĩ Ryszard
Murat, Chủ tịch Liên đoàn võ thuật và thể thao chiến đấu châu Á – Ba Lan đã mời
ông Đại sứ Nguyễn Hoằng và tôi lên. Ông Ryszard Murat nói lên sự nhất trí của
Ban lãnh đạo Liên đoàn khi quyết định trao cho tôi danh hiệu cao quý của Liên
đoàn: Chủ tịch - Trưởng tộc của Liên đoàn. Ông Ryszard Murat và ông Đại
sứ Nguyễn Hoằng đã cùng trao cho tôi bức quyết định công nhận danh hiệu cao quý
của Liên đoàn và cùng lúc đó Quốc ca Việt Nam được vang lên hùng tráng trong sự
trang nghiêm của tất cả mọi người tham dự đại hội. Tôi vô cùng xúc động, qua hơn
40 năm luyện tập và truyền dạy võ thuật, hôm nay, tôi thật vinh dự được nhận một
danh hiệu cao quý của một tổ chức võ thuật ở nước ngoài trước sự chứng kiến của
ngài Đại sứ đặc mệnh toàn quyền của nước ta, trước một đại hội võ thuật của một
Liên đoàn võ thuật rất uy tín, trước biết bao người hâm mộ võ thuật, luyện tập
võ thuật và truyền dạy võ thuật, trong một không khí trang nghiêm với tiếng Quốc
ca Việt Nam hùng tráng vang trên đất bạn. Một dấu ấn, một kỷ niệm vô cùng sâu
sắc trong cuộc đời võ thuật của tôi. Trong niềm xúc độn
g
quá lớn lao, tôi nghĩ đến sư phụ tôi, cố võ sư Trần Thúc Tiển. Người đã truyền
dạy cho tôi công phu của môn phái để giờ đây tôi có được vinh dự lớn lao này.
(Trước khi lên đường sang Ba Lan mấy ngày, tôi đã lên nghĩa trang Yên Kỳ, kính
báo sư phụ tôi và cầu xin người phù hộ). Tôi đã nghĩ tới Sư tổ Nguyễn Tế Công,
Sư tổ Vĩnh Xuân Việt Nam. Người đã tâm huyết truyền lại cho người Việt Nam chúng
ta một môn võ quý, môn Vĩnh Xuân, để giờ đây, là một trong số nhiều hậu duệ của
Người, tôi đã có được vinh dự lớn lao này. Những năm trước đây, tôi đã được bầu
làm Phó chủ tịch Liên đoàn (chức danh này được chính quyền Ba Lan công nhận),
tôi đã thấy vinh dự trước sự tin tưởng của các bạn Ba Lan cũng là các bậc võ sư
đáng kính trọng trong Liên đoàn. Giờ đây với danh hiệu cao quý này, tôi vô cùng
xúc động và thấy rõ trách nhiệm lớn lao của mình cũng như của võ đường của chúng
tôi ở cả Việt Nam và Ba Lan đối với Liên đoàn. Sau lời phát biểu của ông Đại sứ
Nguyễn Hoằng, tôi cũng đã bầy tỏ lòng cảm ơn, biết ơn sự quý mến, sự tin tưởng
của Ban Lãnh đạo Liên đoàn võ thuật và thể thao chiến đấu châu Á –
Ba
Lan đối với tôi, bầy tỏ lòng quyết tâm gắn bó và đồng trách nhiệm cùng với Ban
lãnh đạo Liên đoàn, các môn phái, võ đường trong Liên đoàn xây dựng Liên đoàn
vững mạnh không chỉ ở Ba Lan mà rộng ra cả trên Thế giớ
i.
Đồng thời, qua lời phát biểu của ngài Đại sứ Nguyễn Hoằng, tôi cũng nhận thấy
trách nhiệm của mình với vai trò một công dân của nước Việt Nam trên đất nước
bạn. Để bày tỏ tình cảm của thầy trò chúng tôi với Đại hội Karate Tsunami mở
rộng toàn Ba Lan lần thứ VI, tôi đã tặng Đại hội lá cờ kỷ niệm, trên đó có thêu
Logo võ đường Vĩnh Xuân Nội gia của chúng tôi và môn phái Karate Tsunami. Sau lễ
trao danh hiệu, tôi và 4 học trò của mình ở võ đường Đại Nghĩa đã biểu diễn một
số công phu của môn. Cho dù thời gian tập luyện chưa nhiều và phần lớn thời gian
là tự tập, nhưng các anh em tham gia biểu diễn đều cố gắng cao trong thể hiện.
Bước đầu cũng tạo được dấu ấn trong con mắt của các võ thuật gia trong các môn
phái, các võ đường trong Liên đoàn, cũng như mọi người đến tham dự.
Cũng
như lần tham dự Đại hội năm ngoái, năm nay, trong lễ trao giải cho các đoàn và
các cá nhân tham dự, tôi cũng được ông Chủ tịch Liên đoàn và các thành viên
trong Ban chấp hành trao cho vinh dự được trao toàn bộ các chứng nhận thành tích
cho các cá nhân và cúp cho các đoàn. Sau khi bế mạc Đại hội, rất nhiều các bạn
Ba Lan (các đại biểu, các võ sư, các võ sinh) đã đến chụp ảnh lưu niệm cùng tôi.
Niềm
vinh dự, niềm hạnh phúc của chuyến đi Ba Lan vừa qua, cho đến lúc này, vẫn còn
sống động trong lòng tôi. Ngay sau khi ở Ba Lan về đến nhà, tôi đã làm lễ kính
dâng lên các Sư tổ môn phái, Sư tổ Nguyễn Tế Công và sư phụ tôi về niềm vinh dự
lớn lao tôi đã có được vừa qua cũng như bầy tỏ lòng biết ơn chân thành, lòng tri
ân sâu sắc tới các Sư tổ môn pháí, Sư tổ Nguyễn Tế Công và sư phụ của tôi, cố võ
sư Trần Thúc Tiển.
Trong
những ngày tôi ở Ba Lan, võ sư Jozef Sagut, một trong 3 võ sư Vĩnh Xuân Ba Lan
đã lên Warszawa gặp tôi hồi tôi sang Ba Lan tháng 6/2010 cũng đã lên Warszawa để
gặp tôi. Nhưng thật tiếc, hôm đó tôi lại đi dự Lễ Kỷ niệm Môn Võ Quyền. Võ sư
Jozef Sagut đã đặt vấn đề xin cho học trò của ông lên võ đường Đại Nghĩa để học
công phu của Vĩnh Xuân Nội gia, sau đó sẽ về dạy theo Vĩnh Xuân Nội gia tại võ
đường Viet Chun của ông. Tôi và anh Trương Anh Tuấn đã nhất trí theo đề nghị của
võ sư Jozef Sagut.
Ngày
22/10/2010,
4 thầy trò võ sư Marek Krotkiewicz cùng với võ sư Dariusz
Horbaczewski, võ sư đồng môn của võ sư Marek Krotkiewicz đã đến võ đường Đại
Nghĩa để theo tập công phu của Vĩnh Xuân Nội gia. Tình cảm của họ đối với chúng
tôi thật lớn. Họ đã vượt một chặng đường dài 350km, từ thành phố Opole ở miền
Nam Ba Lan để đến với chúng tôi. Mặc dù thầy trò chúng tôi có rất nhiều việc,
song chúng tôi đã dành tất cả những thời gian có được để dạy họ công phu của
Vĩnh Xuân Nội gia hai buổi tối ngày 22 và 23/10/2010. Trưa ngày 23/10/2010, anh
Trương Anh Tuấn đã tổ chức gặp mặt thầy trò họ tại nhà hàng DONG NAM của anh
Tuấn. Tôi cũng đã trao đổi với họ về những vấn đề liên quan trong tập luyện Vĩnh
Xuân Nội gia để có thể giúp họ nâng cao những hiểu biết. Trước khi chia tay, họ
cũng đã hứa khi tôi sang lần tới, họ sẽ lại lên Warszawa để được tôi tiếp tục
hướng dẫn công phu của Vĩnh Xuân Nội gia.
Chuyến đi sang Ba Lan lần này tuy ngắn (đúng 2 tuần), nhưng là quãng thời gian
tôi không thể nào quên được trong cuộc đời của mình. Và chắc chắn những dư âm
của những niềm hạnh phúc trong những ngày này vẫn luôn bên tôi, dẫn dắt tôi vững
bước trên con đường Vĩnh Xuân. Con đường mà Sư tổ Nguyễn Tế Công đã tâm đức vạch
ra cho hậu duệ người Việt Nam chúng ta, con đường mà sư phụ tôi, cố võ sư Trần
Thúc Tiến đã dẫn dắt tôi vào. Đồng thời cũng để không phụ lại những người đã
tin, yêu quý tôi và võ đường Việt Nam Vĩnh Xuân Nội gia Quyền của chúng tôi.
Với
niềm xúc động, niềm hạnh phúc của những ngày vừa qua, giờ đây vẫn còn nguyên vẹn
trong tôi, tôi xin phép được chia sẻ cùng với mọi người.
Xin
chân thành cảm ơn tất cả những tình cảm của mọi người đã dành cho tôi và võ
đường Việt Nam Vĩnh Xuân Nội gia Quyền của chúng tôi.
Hà Nội ngày 28/10/2010
Võ sư - Kỹ sư Nguyễn Ngọc Nội