Bài viết năm 2017

Bài viết năm 2017

Lời cảm ơn chân thành, sâu sắc nhân kỷ niệm 12 năm ngày ra mắt võ đường Việt Nam Vĩnh Xuân Nội gia Quyền

Hôm nay 17/7/2017, kỷ niệm 12 năm, ngày võ đường Việt Nam Vĩnh Xuân Nội gia Quyền chính thức ra mắt: 17/7/2005 – 17/7/2017, tôi xin được thay mặt các học trò của mình, các võ sư, huấn luyện viên, cùng các môn đệ trong Võ đường Việt Nam Vĩnh Xuân Nội gia Quyền chân thành cảm ơn và biết ơn:
     + Ban lãnh đạo Hội Võ thuật Hà Nội trước đây và hiện nay cùng Hội đồng cố vấn Hội võ thuật Hà Nội, các võ sư, huấn luyện viên và các môn sinh các môn phái, võ phái, võ đường trong Hội võ thuật Hà Nội
     + Ban Lãnh đạo Liên đoàn Võ thuật và Thể thao chiến đấu Châu Á Ba Lan cùng các môn phái và võ đường trong Liên đoàn
     + Các huynh đệ, các môn đệ Vĩnh Xuân Việt Nam
     + Đại sứ quán Việt Nam tại Ba Lan
     + Đảng ủy, UBND, HĐND, MTTQ cùng cán bộ nhân dân phường Hàng Mã, quận Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội
     + Ban giám hiệu cùng các các thầy cô giáo, cán bộ nhân viên, phụ huynh và học sinh trường THCS Thanh Quan
     + Các Hội đoàn và cộng đồng người Việt Nam tại nước Cộng hòa Ba Lan
     + Những người yêu mến, giúp đỡ, ủng hộ, động viên Võ đường Việt Nam Vĩnh Xuân Nội gia Quyền cùng trang web của võ đường và bản thân tôi
     + Các người thân yêu trong gia đình và bạn bè của tôi và của các học trò của tôi trong Võ đường ở cả Việt Nam và Ba Lan.
   Đã hết lòng giúp đỡ, ủng hộ, động viên, yêu mến võ đường của thầy trò chúng tôi. Thầy trò chúng tôi không bao giờ quên những tình cảm vô cùng quý báu đó.
   Cũng trong ngày vui lớn này, con xin được chân thành kính dâng lòng thành kính, lòng biết ơn vô hạn lên Trời Phật, Thánh Thần, Thế giới Tâm linh, lên các Sư tổ môn phái Vĩnh Xuân, Sư tổ Nguyễn Tế Công, Sư tổ Vĩnh Xuân Việt Nam, lên sư phụ Trần Thúc Tiển.
   Đồng thời, nhân ngày vui lớn của võ đường, tôi cũng chân thành cảm ơn và biết ơn những người học trò của tôi đã gắn bó cùng tôi trong gần 40 năm tôi truyền dạy Vĩnh Xuân Nội gia và 12 năm ra mắt võ đường Việt Nam Vĩnh Xuân Nội gia Quyền, đã chung tay cùng tôi xây dựng võ đường vững vàng và phát triển.
   Tôi xin chân thành kính chúc các tổ chức luôn phát triển và thành công; chúc tất cả mọi người cùng các gia đình luôn khỏe mạnh, an lành, hạnh phúc và thịnh vượng, thành đạt trong mọi mặt của cuộc sống.
Việt Nam, ngày 17/7/2017, TM. Võ đường VNVNGQ
Võ sư Nguyễn Ngọc Nội
 

Một chuyến đi biết bao cảm xúc sâu nặng

   Thế là sau hơn một tháng trời, thầy trò chúng tôi cần mẫn tập luyện, không kể sớm khuya, ngày 11/7/2017, tôi lại lên đường trở về Việt Nam.
   Tôi thật hạnh phúc trước những tiến bộ rất tốt và đồng đều của những người học trò của mình ở tất cả các lớp trong võ đường Đại Nghĩa Vĩnh Xuân Nội gia. Nhìn những kết quả tiến bộ của các học trò qua những ngày tháng theo tôi tập luyện, mọi sự vất vả của tôi tan biến theo thời gian. Tôi cảm nhận thấy rõ rệt nguồn lực lớn lao từ Đức Phật Sư tổ Bồ Đề Đạt Ma, Sư tổ Nguyễn Tế Công, sư phụ Trần Thúc Tiển của tôi ngự trên ban thờ của Đại Nghĩa Đường của võ đường Đại Nghĩa Vĩnh Xuân Nội gia truyền cho thầy trò chúng tôi khi thầy trò chúng tôi tập luyện tại Đại Nghĩa Đường. Trước khi trở về Việt Nam một tuần, tôi đã làm lễ cho bốn anh em kết thúc chương trình B và chuyển lên tập bộ quyền cao cấp 108. Tôi thật hạnh phúc trước những kết quả tập luyện cùng nghĩa tình sâu nặng của các học trò của tôi ở võ đường Đại Nghĩa Vĩnh Xuân Nội gia.
   Cùng với niềm hạnh phúc trên con đường truyền dạy Vĩnh Xuân Nội gia trên đất nước Ba Lan, đúng như lời một bát hát “Trong những chuyến đi xa có biết bao nhiêu điều mới lạ”, trong chuyến đi Ba Lan lần này của tôi, bên cạnh việc tiếp tục truyền dạy cho các học trò của tôi những công phu của Vĩnh Xuân Nội gia, tôi cũng đã có những chuyến đi thật vô cùng ý nghĩa.
   Ngày 10/6/2017, tôi và hai người học trò của mình đã tham gia đoàn của Hội Quý tộc do võ sư – thạc sỹ Ryzsad Murat, Chủ tịch Liên đoàn Võ thuật và Thể thao chiến đấu châu Á – Ba Lan dẫn đầu, đi đến vùng Czestochowie, cách Warszawa trên 200km để được dự buổi lễ trọng đại của đất nước Ba Lan, kỷ niệm 300 năm ngày đặt Vương miện lên bức tranh Đức mẹ Maria bế Chúa Giêsu. Đức mẹ trở thành Nữ hoàng Ba Lan che chở và bảo vệ đất nước Ba Lan. Bức tranh được vẽ trên gỗ có truyền thuyết vẽ tại nhà Đức mẹ Maria tại Jerusalem và giờ đây là bảo vật Quốc gia, quý giá nhất của Tôn giáo và đất nước Ba Lan. Bức tranh được đặt tại Tu viện Cudownego tại vùng Czestochowie. Hàng năm, vào tháng 8, hàng triệu tín đồ trên khắp đất nước Ba Lan đi bộ hành hương về Tu viện để kính lễ bức tranh Đức mẹ Maria.
   Từ ngày 19/6 đến ngày 01/7/2017, mấy thầy trò chúng tôi đã có một chuyến đi lịch sử trong đời. Trong 12 ngày, thầy trò chúng tôi đã đi qua đoạn đường 6530km, tham quan một số vùng của 9 nước Đông và Nam Âu (trong đó có vùng bia nổi tiếng của Ba Lan: vùng Zywiec). Từ Ba Lan, chúng tôi đã đi qua và tham quan các nước: Slovakia, Hungari, Rumani, Bungari, Croatia, Slovenia, Áo và Cộng hòa Séc. Tâm trí, tầm mắt của thầy trò chúng tôi được khai mở với biết bao cảm xúc, cảm nhận sâu sắc trước bao điều kỳ diệu của thiên nhiên, bao sáng tạo tuyệt vời của bàn tay con nguời. Đặc biệt là sự đón nhận, nhìn nhận, cảm nhận những điều Chân, Thiện, Mỹ cùng với ý thức rất cao của biết bao con người thầy trò chúng tôi đã gặp trên đường.
Thật hạnh phúc qua những chuyến đi!
   Những niềm hạnh phúc lớn lao có được trên con đường Vĩnh Xuân của tôi, tôi tin tưởng chắc chắn rằng có sự phù hộ vô cùng to lớn của Trời Phật, Thánh Thần, Thế giới Tâm linh cùng các Sư tổ môn phái, Sư tổ Nguyễn Tế Công và sư phụ Trần Thúc Tiển của tôi.
   Thầy trò chúng tôi luôn thành tâm cầu mong Trời Phật, Thánh Thần, Thế giới Tâm linh cùng các Sư tổ môn phái, của Sư tổ Nguyễn Tế Công và sư phụ Trần Thúc Tiển của tôi phù hộ cho võ đường Việt Nam Vĩnh Xuân Nội gia Quyền của thầy trò chúng tôi ở cả Việt Nam và Ba Lan phát triển tốt đẹp và vững bền. Thầy trò chúng tôi nguyện toàn tâm toàn ý trên con đường Vĩnh Xuân để góp phần phát triển môn phái và vinh danh tên tuổi các đấng Sư tổ môn phái, Sư tổ Nguyễn Tế Công và sư phụ Trần Thúc Tiển của tôi. Đồng thời thành tâm giữ gìn và phát huy những tinh hoa của môn phái mà Sư tổ Nguyễn Tế Công đã truyền lại cho sư phụ tôi rồi đến thầy trò chúng tôi ở cả Việt Nam và Ba Lan.
Tôi chân thành chia sẻ cùng mọi người những niềm hạnh phúc lớn lao qua chuyến đi này. Cảm ơn mọi người đã quan tâm tới bài viết của tôi.
Hà Nội ngày 16 tháng 07 năm 2017
Võ sư Nguyễn Ngọc Nội
 
 

Đôi điều suy nghĩ về một phương châm trong võ thuật

   Trước hết cho tôi được trao đổi đây là những suy nghĩ, những cảm nhận và cũng là phương châm tối thượng trong tập luyện võ thuật của tôi trong hơn 50 năm qua trong cuộc đời. Tất nhiên đây cũng là tiêu chí quan trọng trong võ đường Việt Nam Vĩnh Xuân Nội gia quyền của thầy trò chúng tôi ở cả Việt Nam và Ba Lan cùng với tiêu chí: SỨC KHOẺ, BẢN LĨNH & TRÍ TUỆ. Nếu không phù hợp với suy nghĩ của ai đó (mà đây là điều chắc chắn), rất mong mọi người bỏ qua. Vì tôi cũng đã được nghe ai đó nói tôi về việc tôi quán triệt phương châm này: "đây là suy nghĩ của một ông già". Song, tôi không bao giờ cho là như vậy. Tôi không cưỡng lại được quy luật của đời người: sinh - lão - bệnh - tử. Tuy vậy, cho dù tôi đang nhích dần đến thất thập, nhưng trong tâm trí, sức lực của tôi luôn là một "mùa xuân Vĩnh cửu" - VĨNH XUÂN. Hy vọng các bạn đồng cảm.

   Phương châm quan trọng được các bậc tiền bối từ ngàn xưa đã dạy trong con đường võ thuật là: "Giữ được mình, tức là thắng được người" (trong giao đấu, đối thủ không đánh được vào người ta thì cũng đã nói lên đối thủ kém ta, nếu không muốn nói thẳng là thua ta). Khi Đức Phật Sư tổ Bồ Đề Đạt Ma dạy cho các môn đồ trong chùa Thiếu Lâm những bài võ, những bài rèn luyện tâm thân, Người đã đặt nền móng để hình thành môn võ Thiếu Lâm, ngôi sao Bắc Đẩu của võ học Thế giới. Mục đích của Người là để cho các môn đồ khỏe mạnh, để có sức tu hành; có bản lĩnh để bảo vệ thân mạng mình, bảo vệ chùa an toàn trước các thú dữ, trước giặc cướp, để có thể tiếp tục tu hành. Tất cả những bài võ Người dạy đều mang tính Phật rất sâu sắc: giữ được mình an toàn và làm triệt tiêu khả năng chiến đấu của đối thủ. Mục đích Người dạy võ cho các môn đồ chính là tự vệ. Và chính từ đây, phương châm tối thượng trong võ thuật ra đời: "giữ được mình, tức là thắng được người". 

   Không ít người học võ chỉ muốn đánh thắng người khi va chạm (giao đấu). Điều này không sai! Nhất là trong thể thao. Nhưng trong võ thuật từ ngàn xưa, đó chỉ là "cái ngọn" trong võ thuật. Điều quan trọng trong giao đấu là phải giữ được cho mình an toàn, đó mới là "cái gốc" trong võ thuật. Trong cuộc sống cũng vậy, giữ được cho mình sự sống, an toàn trong cuộc đời, đó là mục đích tối thượng cần có để từ đó con người mới thực hiện được các mục tiêu sống của mình. Trong "cái gốc" của võ thuật, một điều phải nói thêm rằng: "đánh thắng chính mình" (điều khiển được tâm trí mình, chân tay mình theo ý mình) đó mới là điều tối thượng trong võ thuật nói riêng và trong cuộc sống nói chung.

   Tôi thường nói với các học trò của tôi và tôi cũng nhấn mạnh trong các tôi đã bài viết: nói học võ thực chất là học điều khiển chân tay mình, thân mình theo được ý của mình. Đó là một phần tập luyện để thắng chính mình. Từ đó mới có thể có sự chính xác khi ra đòn (đỡ và đánh) cũng như khi ra lực. Lòng khát khao đánh thắng người trong tập luyện sẽ luôn làm cho tâm trí mình không bình ổn (trong Nội gia, điều này làm khí xấu luôn thăng, hoàn toàn không tốt khi giao đấu cũng như nhiều mặt khác của cuộc sống). Đó cũng là nguyên nhân tạo nên "oan oan tương báo", làm nặng thêm nghiệp của bản thân. Bởi khi bước chân vào học võ tức là bước vào một cái nghiệp của bản thân trong cuộc đời. Để triệt tiêu cái nghiệp này phải lấy võ đức làm đầu và lấy mục tiêu tự vệ làm then chốt.

   Tôi cũng xin được trao đổi thêm điều mà tất cả mọi người chúng ta đều biết: trong cuộc đời, sức khỏe là số 1. Muốn làm gì, tập luyện gì, điều đầu tiên phải có được sức khỏe và giữ được sức khỏe. Thực tế, không phải cứ đi tập luyện là sẽ khỏe. Thực tế có môn tập luyện chỉ đem lại sức khỏe ban đầu, còn về lâu dài lại làm tổn hại tới cơ thể. Trong bao năm qua, dù có những người không thích phương thức cũng như cách tập luyện của võ đường của thầy trò chúng tôi, nhưng thầy trò chúng tôi vẫn kiên định theo con đường mà Sư tổ Nguyễn Tế Công đã truyền lại cho sư phụ tôi, cố võ sư Trần Thúc Tiển và tôi đã được sư phụ tôi truyền lại: con đường VĨNH  XUÂN NỘI GIA. Tiêu chí của võ đường của thầy trò chúng tôi là SỨC KHOẺ, BẢN LĨNH & TRÍ TUỆ, đồng thời lấy tự vệ làm đầu và tuyệt đối không đấu thử. Công phu của Vĩnh Xuân Nội gia thầy trò chúng tôi cảm nhận được qua tập luyện và hạnh phúc khi tập luyện thành công. 

   Trong cuộc sống hiện nay, tôi cũng hiểu không dễ đồng cảm và hoà đồng về nhiều phương châm không chỉ trong võ thuật mà cả cuộc sống. Song mỗi người kiên trì đi theo những phương châm sống, phương châm tập luyện, những phương châm đã được người xưa truyền lại và đã được kiểm chứng tính đúng đắn qua bao đời nay, chắc chắn sẽ đạt được những điều tốt lành. 

 

Cảm ơn các bạn đã quan tâm tới bài viết của tôi.

 

Warszawa ngày 10/7/2017

 

Võ sư Nguyễn Ngọc Nội

 

Đôi dòng chia sẻ về những thông tin trên những bài viết của tôi

     Cách đây mấy hôm, tôi nhận được một thư của một bạn trẻ cũng đang học Vĩnh Xuân của một võ đường tại Hà Nội (bạn đó xin không nói tên nơi mình đang học) có hỏi thẳng tôi về nội dung những bài tôi viết, nhất là những bài viết về phần luyện công rằng: “những điều võ sư viết ra võ sư có dạy ở võ đường hay không?”, “có bao người học được những điều mà võ sư đã viết ra?” cùng một số ý khác. Bạn đó cũng nói (tuy rằng không nói thẳng) và tôi hiểu rằng bạn đó ám chỉ có những người không tin những điều tôi viết ra. Qua trao đổi với mấy người học trò thân thiết, thầy trò chúng tôi đều thấy việc một số người vẫn còn bán tín bán nghi những công phu Vinh Xuân Nội gia là điều không tránh khỏi. Do vậy tôi thấy cũng cần thông tin một cách xác thực, chắc chắn, rõ ràng hơn về vấn đề này, cho mọi người có thể cùng đồng cảm với thầy trò chúng tôi.
     Thực ra việc có những người không tin, thậm chí còn đàm tiếu những điều tôi chia sẻ về công phu Vĩnh Xuân Nội gia trên trang web của võ đường của thầy trò chúng tôi, tôi cũng đã được một số anh em học trò nói lại từ lâu. Nhưng tôi cũng thống nhất với các anh em học trò là việc tập luyện và thực chứng trong quá trình tập luyện là của môn sinh Vĩnh Xuân Nội gia. Những người ngoài cuộc, không tập thì không thể hiểu được, biết được và nhận thức được. Cũng như không ăn thì có nói ngon cũng không thể biết được, hiểu được, cảm nhận được cái ngon đó thế nào. Quan điểm của tôi từ trước đến lúc này vẫn không thay đổi, đó là: Công phu của tôi như thế nào, những điều tôi truyền dạy ra sao, chỉ cần những học trò của tôi biết, hiểu, tin và theo tôi là đủ. Vĩnh Xuân là môn võ tập theo dòng nội gia mà sư phụ tôi, cố võ sư Trần Thúc Tiển đã lĩnh hội được từ Sư tổ Nguyễn Tế Công và đến lượt mình, sư phụ tôi truyền lại cho các học trò cùng với Môn qui của bản môn : người học võ phải luôn lấy chữ Khiêm làm đầu, học chỉ để tự vệ khi cần thiết, học và tập luyện qua phương thức truyền miệng (Trực chỉ nhân tâm), không ghi chép thành văn bản. Do đó gần như hầu hết các học trò của sư phụ tôi, đều tuân thủ lời thầy dạy, giữ một chữ Khiêm và có chung quan điểm không muốn thể hiện về công phu của mình đã có. Việc tôi chia sẻ một số công phu của mình qua những bài viết, tôi cũng hiểu phần nào như vậy chưa thực hiện đúng môn quy của môn phái, đã có lỗi, có tội với môn phái, với Sư tổ Nguyễn Tế Công và sư phụ tôi. Song do tôi cũng muốn tránh việc “tam sao thất bản”, nên tôi đã viết ra những gì có thể được để khẳng định hệ thống công phu của Vĩnh Xuân Nội gia, để trang bị thêm những kiến thức về các công phu của Vĩnh Xuân Nội gia cho các học trò của mình, để những người học trò kế nghiệp tôi cùng hiểu sâu hơn về những kiến thức, cùng những trình tự thực thi những công phu trong hệ thống công phu Vĩnh Xuân Nội gia, sau này khi truyền lại cho các thế hệ sau, không bị sai lệch, không bị khác nhau. Đồng thời cũng để cho những môn sinh mới vào cũng xác định được những mức độ khó khăn trong tập luyện sẽ gặp phải khi muốn tập lên cao. Và một điều không kém phần quan trọng là tôi thấy rất nhiều bạn quan tâm đến những bài viết của tôi, truy cập vào đọc trên trang web của võ đường, vì vậy tôi không thể phụ lại tấm lòng của các bạn đó. Tôi phải cố gắng viết ra những điều có thể viết được để đền đáp lại tấm lòng của mọi người yêu quý trang web của võ đường. Do đó, dù trước khi viết, tôi đã cầu xin các Sư tổ môn phái, Sư tổ Nguyễn Tế Công và sư phụ tôi cho phép tôi được viết ra, song cũng không ít lần tôi phải sám hối trước ban thờ môn phái. Cho đến nay tôi vẫn không cho các học trò của mình quay lại cũng như công bố những video tôi đã và đang dạy những công phu cao cấp trong Vĩnh Xuân Nội gia ở võ đường, ngoại trừ công bố việc dạy bài quyền 108 tại chỗ (phần cơ bản) của bản môn. Tất cả những điều tôi đã viết ra qua hàng trăm bài viết của mình, đều là những tâm huyết của tôi với Vĩnh Xuân Nội gia, là những điều tôi đã được sư phụ tôi, cố võ sư Trần Thúc Tiển truyền dạy cho, là những điều tôi đã “ngộ” ra qua quá trình tập luyện của bản thân và là những điều tôi đã và đang truyền dạy cho các học trò của mình trong gần 40 năm qua. Cho đến ngày hôm nay, ngày 15/4/2017, sau gần 14 năm trang web của võ đường hoạt động đã có trên 8.880.000 lượt truy cập. Thầy trò tôi thực sự cảm động trước sự quan tâm và thường xuyên theo dõi của các bạn. Và cũng cho đến ngày hôm nay, ngày 15/4/2017, trong gần 40 năm truyền dạy Vĩnh Xuân Nội gia, trong số hàng trăm môn sinh đã và đang tập luyện ở võ đường Việt Nam Vĩnh Xuân Nội gia Quyền ở cả Việt Nam và Ba Lan, tôi đã có gần ba mươi học trò đã và đang luyện những công phu cao cấp của Vĩnh Xuân Nội gia (chỉ tính số anh em đã và đang luyện phần luyện công: Tam luyện), trong đó có 8 anh em đã thành đạt nội công, hiện đang cùng tôi truyền dạy công phu cao cấp của Vĩnh Xuân Nội gia (truyền dạy quyền 108 trở lên) ở võ đường. Đây là những người hiểu sâu sắc nhất và thực thi tốt nhất về những nội dung trong các bài viết của tôi.
     Thực lòng tôi cũng không muốn viết bài viết này. Bởi tôi vẫn giữ quan điểm công phu của bản môn chỉ cần thầy trò trong võ đường biết là quá đủ rồi. Thầy trò tập luyện để giữ gìn sức khỏe, đủ bản lĩnh bảo vệ thân mình và người thân khi gặp sự cố phải va chạm, đâu cần phải thể hiện ra ngoài. Đó cũng là thực hiện tính Phật và chữ Khiêm trong võ thuật. Đồng thời như một bài viết tôi đã chia sẻ trên trang FB của cá nhân tôi: Nói là một năng lực, Nhưng im lặng mới là cách hành xử của các bậc cao nhân. Tôi học ở bài viết đó sự im lặng, làm những điều tâm thiện không cần thiết phải nói ra. Tôi không bao giờ dám nhận mình là cao nhân. Võ học vô bờ, tôi chỉ học được một phần những công phu của sư phụ tôi cũng như trong những công phu vô cùng to lớn của môn phái Vĩnh Xuân. Với tấm lòng chân thành, tôi cũng đã mạo muội chia sẻ cùng mọi người. Rất cảm ơn và biết ơn tấm lòng đón nhận của mọi người cùng sự lượng thứ của những bậc cao nhân về những hiểu biết còn chưa đầy đủ và những hạn hẹp trong kiến văn của tôi. Tôi chân thành mong mọi người hiểu đúng tấm lòng của tôi qua những điều tôi chia sẻ trong bài viết này.
     Một lần nữa xin chân thành cảm ơn và biết ơn tất cả mọi người.
Hà Nội ngày 15/4/2017
Võ sư Nguyễn Ngọc Nội
 

Đôi điều chia sẻ về những sâu xa qua hai chữ “chưa” và “ không” trong tập luyện

     Với trên 50 năm tập luyện theo con đường Nội gia (từ công phu Thiếu Lâm đến Khí công, đến Yoga, Yoga Thiền Định và VĨNH XUÂN NỘI GIA) và qua gần 40 năm truyền dạy công phu Vĩnh Xuân Nội gia, tôi nhận thấy quá trình tập luyện (cũng như trong cuộc sống) nhiều lúc chịu sự tác động không nhỏ từ các suy nghĩ, các ngôn từ thể hiện trong tập luyện (và cả trong những hoạt động trong cuộc sống). Trong phạm vi bài viết này, tôi xin được chia sẻ về bản chất sâu xa của hai chữ “chưa” và “không” trong tập luyện và tôi thiển nghĩ có lẽ đúng cả trong cuộc sống. Điều mà tôi thường xuyên khuyên và nhắc nhở các học trò của mình.
     Trước hết tôi xin được chia sẻ với các bạn là đối với bản thân tôi, tôi nhận thấy dòng võ Nội gia nói chung và Vĩnh Xuân Nội gia nói riêng rất khó tập luyện. Nó đòi hỏi một ý chí, sự kiên định cùng sự tin tưởng rất cao trong tập luyện. Nhất là trong cuộc sống luôn luôn vội vã và có biết bao sự chi phối hiện nay lại càng khó hơn bao giờ hết. Trong suốt bao năm qua, có không ít học trò của tôi trong quá trình tập luyện, thường nói với tôi “khó quá thầy ạ, mãi không tập được”… Cùng với những lý giải, chia sẻ kinh nghiệm tập luyện, tôi cũng thường nói luôn: “chỉ có thể nói: “khó quá, chưa thể tập được” chứ không bao giờ được nói “không tập được”. Vì nếu nói : “chưa” tức là sẽ đến lúc tập được. Còn nói “không” thì sẽ chẳng bao giờ tập được cả”. Các môn Nội gia luôn chú trọng đến “KHÍ” trong tập luyện. Khí trong cơ thể chịu sự tác động rất mạnh từ ý của bản thân. Ngay trong nguyên lý thực thi  nội tam hợp (Ý – KHÍ – LỰC) trong các môn Nội gia cũng đã nêu rất rõ: “Lấy ý khiển khí, lấy khí ra lực”. Chính vì vậy, những diễn biến trong tâm ý của mình trong mọi mặt của cuộc sống (tập luyện chỉ là một phần và ở đây tôi chỉ nói riêng về lĩnh vực này. Trên thực tế có rất nhiều tác nhân khác do chủ quan của con ngươi, do hỉ, nộ, bi, ái, do bệnh tật, do tác động của môi trường...) đều tác động ngay đến Khí trong con người, làm sản sinh ra các Khí tốt (Dương khí), hoặc các khi xấu (Âm khí) cùng tác động đến quá trình vận hành khí trong cơ thể làm khí thăng, khí trầm, loạn khí hay giúp khí được quân bình. Những diễn biến tâm lý này được biểu hiện qua nhiều mặt, trong đó có qua ngôn từ sự dụng. Nhiều khi, chúng ta cứ cảm tưởng chỉ nói cho vui thôi, cho có câu chuyện thôi (mua chuyện làm quà) chắc không ảnh hưởng gì. Những thực tế nó luôn tác dụng lại ngay tới hoạt động bên trong của cơ thể con người. Do đó trong tập luyện, nếu bạn cứ luôn nghĩ đến “khó quá, tập mãi không được” thì bạn đã và đang tạo ra sự trì trệ của quá trính vận hành khí và làm sản sinh ra những khí xấu gây ảnh hưởng đến tâm trí và sự vận động của cơ thể. Còn một khi ta thấy “chưa” thể “vỡ” ra được, “ngộ” ra được, làm được mà ta vẫn quyết tâm muốn vươn lên bằng được, và tin rằng nếu nỗ lực hơn nữa ta sẽ đi được đến đích, tâm trí của bạn sẽ dần được khai mở qua sự vận động tích cực của Khí (DƯƠNG) và sẽ giúp ta vượt qua những khó khăn ban đầu để đi đến thành công. Có thể nói để đạt được thành công trong bất kỳ lĩnh vực nào, không bao giờ được cho bản thân cảm thấy không thể đi đến đích. Những điều bản thân nói ra, có thể xuất phát từ suy nghĩ của bản thân, nó tác động rất mạnh đến ý chí và sự vươn lên, sự khai mở trong tập luyện. Tôi cũng thường nói với các học trò”: “ đừng bao giờ cho là mình tập đã đúng cả thì mới luôn cố gắng hoàn thiện để vươn lên được. Còn nếu cứ nghĩ mình đã đúng rồi, thì sẽ thiếu động lực hoàn thiện để đạt được đến đỉnh cao”; “tập lấy thuộc, luyện lấy tinh”.
     Điều này, tôi nghĩ cũng chắc chắn đúng cả trong cuộc sống thường nhật. Với những người thiếu lòng tin trong cuộc sống, thường có những suy nghĩ tiêu cực, những suy nghĩ không tốt trong cuộc sống, từ đó những “khí độc” (khí không tốt cho cơ thể, âm khí) được sản sinh ra trong quá trình tư duy và hoạt động của cơ thể sẽ làm trì trệ sự sống tích cực trong con người, thiếu ý chí vươn lên trong cuộc sống, làm mờ đi tâm trí, thậm chí có thể dẫn đến những việc làm, những hành động thiếu suy nghĩ gây tổn hại cho cuộc sống của bản thân, có thể còn làm những việc mắc vào “luật nhân quả” ở đời.  Từ xa xưa, con người xưa đã biết dùng đến sức mạnh của lời nói để tác động đến nhiều mặt trong cuộc sống con người. Nếu nói rộng ra một chút “Lập ngôn” là một trong “tứ lập” quan trọng của đời người mà mỗi người chúng ta phải chú ý đến. “Lập ngôn” không chỉ hiểu là những lời nói thuần túy thể hiện những hiểu biết của mình, hoặc cao hơn là có khả năng nói giỏi (diễn thuyết), mà phải hiểu đó là những lời nói trung chính, mang những hiệu ứng tích cực, tốt đẹp, an lành, chân thiện mỹ. Phật dạy trong mười cái nghiệp của con người, thì trong đó nghiệp do cái miệng mà ra đã chiếm bốn (gần một nửa). Người xưa cũng dạy; “Bệnh tùng khẩu nhập, hoạ tùng khẩu xuất” ( bệnh từ cái miệng do ăn uống mà vào, họa cũng từ cái miệng do nói lời thị phi mà ra). Chỉ một ý nghĩ (thậm chí chỉ là ý nghĩ mà ta nghĩ chỉ có mình ta biết – nhưng thực tế có Trời Đất, Phật, Thánh, Thần hay nói như người xưa “có quỷ thần hai vai” biết), một lời nói, một biểu hiện cũng tác động nhiều khi không nhỏ tới tâm trí, tới hoạt động của chúng ta. Do đó với những điều trung chính mà ta muốn vươn tới, ta muốn có, đừng bao giờ để nẩy sinh trong đầu chữ “không thể làm được”, “không thể có được” mà chỉ có thể là ta “chưa làm được”, ta “chưa có được”, ta quyết tâm phấn đấu chắc chắn sẽ có được, đạt được. Cũng như một lời khuyên trong Yoga: “tìm sẽ thấy”. Vấn đề là có quyết tâm tìm hay không và tìm như thế nào. Thiên tài có được là do 90% nỗ lực phấn đấu lao động kiên trì không mệt mỏi mà nên. Thực tế trong mọi mặt của cuộc sống “có duyên” là rất cần, nhưng chưa hẳn đã đủ, mà phải quyết tâm “giữ duyên”, “nuôi duyên”, phấn đấu trong “hậu duyên”, duyên mới có thể được tròn trĩnh, như vậy mới chắc chắn sẽ đạt được mong ước. Như Phật dạy về con đường Thiền: “không Thiền, không Định; không Định, không Huệ”. Nếu không quyết tâm Thiền, không tin vào Thiền, làm sao tiến tới Định được. Mà đã không Định làm sao phát Huệ được. Trên thực tế, những lời dạy của các bậc Toàn tri, Toàn giác (Phật, Chúa, Thánh…) cũng như những lời dạy của tiền nhân đã được cuộc sống cũng như khoa học hiện nay (dù còn có rất nhiều điều chưa làm được) đang dần minh chứng tính đúng đắn đến vô cùng những lời dạy như chân lý đó.
     Trong tập luyện, đối với các anh em mới tập, tôi thường khuyên họ: nếu không có điều kiện tìm hiểu Triết học phương Đông, nếu chưa có lòng tin trong con người cũng có khí vận hành, nhưng để tập được những môn Nội gia nói chung và Vĩnh Xuân Nội gia nói riêng, trước mắt phải tin trong con người mình có khí và khí cũng vận hành cũng như máu huyết vận hành trong cơ thể. Cũng như biết Vĩnh Xuân Nội gia là khó tập, nhưng quyết tâm tập luyện, tin tưởng vào việc tập luyện, chắc chắn tập thành công.
Những hoạt động bên trong cơ thể chúng ta rất tinh tế. Với những hiểu biết và kiến văn có hạn, lĩnh vực muốn trao đổi lại quá rộng, chắc chắn có điều chưa được thông thuận, chưa làm các bạn hài lòng. Kính mong các bậc cao nhân cùng mọi người lượng thứ cho những điều trình bầy chưa chiết khúc của tôi.
     Tôi chân thành cảm ơn tất cả mọi người.
Hà Nội ngày 02/04/2017
Võ sư Nguyễn Ngọc Nội
 

Trang 1 trong tổng số 3