Bài viết năm 2018

Bài viết năm 2018

Kỷ Niệm Ngày Giỗ Tổ 2018

Hôm qua, ngày 01/7/2018, tức ngày 18 tháng Năm năm Mậu Tuất, là ngày chính giỗ của Sư tổ Nguyễn Tế Công, Sư tổ của Vĩnh Xuân Việt Nam, Người đã mang sang Việt Nam môn võ vô cùng quý giá, môn Vĩnh Xuân cho người Việt Nam chúng ta. Thầy trò chúng tôi ở cả Việt Nam và Ba Lan đã thành tâm cùng nhau tiến hành làm lễ giỗ Sư tổ. Bên võ đường Đại Nghĩa - VXNG ỏ Ba Lan do tôi chủ trì (thời gian này tôi đang ở Ba Lan), bên võ đường VNVXNGQ ở Việt Nam do Chủ nhiệm võ đường, võ sư Trần Thanh Ngọc chủ trì.

Trước ban thờ Sư tổ, thầy trò chúng tôi đã kính dâng lên các Sư tổ môn phái Vĩnh Xuân, Sư tổ Nguyễn Tế Công, sư phụ tôi, cố võ sư Trần Thúc Tiển những nén nhang thơm cùng tất cả tấm lòng thành kính, lòng biết ơn sâu nặng và những kết quả mà trong những năm qua, thầy trò chúng tôi đã đạt được, đó như những lễ vật tâm thành kính dâng lên các Sư tổ môn phái, Sư tổ Nguyễn Tế Công và sư phụ Trần Thúc Tiển nhân ngày giỗ của Sư tổ.

Bên Ba Lan, trong buổi lễ giỗ Tổ, tôi đã công bố việc luyện tập thành công Nội công, công phu cao nhất trong Vĩnh Xuân Nội gia cho học trò Đỗ Văn Hoà. Đồng thời phong danh hiệu cho 5 huấn luyện viên và cấp chứng chỉ kết thúc chương trình tập luyện A & B (chương trình cơ bản toàn diện của võ đường) cho 4 anh em trong võ đường Đại Nghĩa - VXNG. Bên Việt Nam, Chủ nhiệm võ đường, võ sư Trần Thanh Ngọc cũng đã thay mặt tôi công bố việc luyện tập thành công Nội công cho 3 người học trò của tôi là Đặng Trần Liên, Nguyễn Trọng Tuấn và Nguyễn Mạnh Hùng.

Tôi thật hạnh phúc, giờ đây đã có 12 người học trò thay được tôi để truyền dạy những công phu cao của VXNG trong võ đường. Bên Ba Lan có 6 người và bên Việt Nam có 6 người.

Thầy trò chúng tôi vô cùng hạnh phúc vì đã được thừa hưởng những tinh hoa của VXNG mà Sư tổ Nguyễn Tế Công và sư phụ Trần Thúc Tiển của tôi truyền lại. Thầy trò chúng tôi đạt được những kết quả trên, một phần nhờ vào sự tâm huyết, chân thành, kiên trì, miệt mài tập luyện theo những điều mà Sư tổ Nguyễn Tế Công và sư phụ Trần Thúc Tiển của tôi truyền lại, phần quan trọng chính là nhờ có sự phù hộ của Sư tổ Nguyễn Tế Công, của sư phụ Trần Thúc Tiển của tôi. Thầy trò chúng tôi nguyện sẽ quyết tâm cùng nhau giữ gìn và phát huy những tinh hoa của môn phái mà Sư tổ Nguyễn Tế Công và sư phụ Trần Thúc Tiển của tôi đã truyền dạy lại cho thầy trò chúng tôi để không phụ lại tình yêu thương và sự phù hộ vô cùng to lớn của Sư tổ và sư phụ Trần Thúc Tiển của tôi đã dành cho thầy trò chúng tôi. Bài học về sự mất mát những công phu quý giá của các bậc tiền nhân trong võ thuật nói chung và trong môn phái Vĩnh Xuân nói riêng trong bao đời qua, đã để cho tôi cùng những người học trò tâm huyết của tôi phải suy nghĩ, phải biết trân quý những công phu (còn lại) của bản môn mà thầy trò chúng tôi đã vô cùng may mắn và hạnh phúc học được.

Cũng trong ngày hôm qua, anh Phương, người học trò của tôi ở Ba Lan có sang Trung Quốc làm việc, đã thay tôi đến gặp ông Nguyễn Tổ Đường, cháu nội của Sư tổ Nguyễn Kỳ Sơn, em ruột của Sư tổ Nguyễn Tế Công để gửi đồ lễ kính dâng lên gia tiên dòng họ Nguyễn Tế nhân ngày giỗ Sư tổ Nguyễn Tế Công.

Thầy trò chúng tôi thành tâm cầu mong các Sư tổ trong môn phái, Sư tổ Nguyễn Tế Công, sư phụ Trần Thúc Tiển của tôi cùng các bậc sư phụ trong môn phái luôn mát lành, ấm lòng nơi chín suối và phù hộ cho môn phái Vĩnh Xuân được phát triển tốt đẹp.
Warszawa ngày 01/7/2018
Trưởng võ đường VXNG - võ sư Nguyễn Ngọc Nội

Bài viết của cố võ sư Lục Viễn Khai

Hôm nay, nhân xem lại một số tài liệu cũ, tôi đọc lại một bài viết của cố võ sư Lục Viển Khải, một sư thúc của tôi. Sư thúc Lục Viễn Khải viết bài này ngày 04/10/1973, sau sự ra đi của Lý Tiểu Long. Tôi xin trân trọng trích một số đoạn trong bài viết của sư thúc Lục Viễn Khải để các bạn yêu quý môn Vĩnh Xuân có thể tham khảo thêm:

TINH TÚY CỦA QUYỀN THUẬT “VĨNH XUÂN PHẬT SƠN”
…….
Ngoài việc nhỏ lệ đồng tình thương người đã khuất, tiện bút viết bàn về quyền nghệ, kiếm pháp và Lục điểm bán côn của phái “Vĩnh Xuân” để các bạn ở Hương Cảng cách xa Việt Nam hiểu biết thâm về quyền thuật của phái Vĩnh Xuân mà ít người biết tới, có biết đâu ở Việt Nam nhiều nhà chính khách (Bộ trưởng Bộ y tế Nguyễn Bá Khả, Giáo sư Đại học Kiến trúc Đỗ Bá Vinh – nguời chép) cũng là những môn đệ xuất sắc của phái này.
Ở miền Bắc Việt nam, phái này lưu truyền từ lâu, còn tại miền Nam, mới có độ hơn 10 năm do Tông sư Nguyến Tế Công di tản đem vào, nhưng ít người được chân truyền. Tác giả học được là do Tông sư truyền lại trong thời gian di tản vào Nam. Nhưng Tông sư vào được ít năm thì mất, hưởng thọ tám mươi tư tuổi, cho nên thời gian học còn ngắn, kỹ thuật tiếp thu được còn thô thiển. Nhưng cũng may Ân sư trong lúc sống giảng dạy cho không tiếc sức, cho nên cũng tiếp thu được không ít những điều hay lạ.
Tác giả trong năm 1966 đã từng giới thiệu tóm tắt trong 5 kỳ báo tiếng Hoa “Viễn Đông Nhật báo” về quyền thuật phái Vĩnh Xuân, nhưng thời kỳ đó chưa được nhiều người chú ý. Nhân dịp cái chất của Lý Tiểu Long, một môn đệ của phái Vĩnh Xuân làm cho tác giả càng cảm hứng lại đem những điều hiểu biết của mình bổ sung vào những điểm đã viết trước đây. Quyền thuật của phái Vĩnh Xuân nguồn gốc của nó thuộc phái “Quyền thuật Nội gia Thiếu Lâm”. Nhưng trong sách nổi tiếng trong nước chỉ biết nói tới 3 phái Nội gia của môn phái Vũ Đương là Thái cực, Bát quát và Hình ý, không biết rằng phái Vĩnh Xuân cũng là “Quyền thuật Nội gia” của môn phái Thiếu Lâm.
Phái này lấy “Tam tinh:, “Ngũ hình” làm cương lĩnh, lấy “Thất đáo”. “Bát môn” làm phương pháp. Tay nắm thành hình chữ nhật, đấm thì đấm thẳng. các loại quyền phổ thông khác thì nắm tay hình quả trứng, khi đấm ra thì đấm vòng. Hai bên khác ngược hẳn nhau, ngay cả thế tấn cũng khác. Từ đầu đến cuối chỉ dùng thế “Kiềm dương di chân trụ”.
Bài tập vỡ lòng lúc đầu cũng tập trên thế “đứng trụ ở thế Kiềm dương “. Cách tập bài vỡ lòng, khi thân chuyển động thì đứng thế di chân trụ giữ thế Kiềm dương. Khi đứng thế “chân trụ Kiềm dương” thì thân thể giữ nguyên, không di chuyển, 2 chân bám chặt đất, đầu gối hơi khụy gọi là “Kiềm dương”, nghĩa là che bộ hạ, toàn thân hơi ngả về sau. Thế lúc đứng yên và lúc di chuyển là một. Đấy là phép đánh, phép tập thân, tập chân của quyền “Vĩnh Xuân”. Nếu đem cách này biểu diễn cho mọi người xem thì không hấp dẫn như các loại quyền khác. Quá trình tập luyện của phái này là bắt đầu bằng bài tập vỡ lòng đầu tiên. Phái này đề cập đến bài tập vỡ lòng này, các phái khác cho là chả có gì là hay ho cả.
… Đặc điểm của nó là không tập tấn riêng, tập tay riêng mà kết hợp tập tấn và tập tay đồng thời với nhau để khỏi phí thời gian.
Khi đã thuần thục rồi thì tiếp tục tập “tiêu đả”, nghĩa là vừa tiêu đòn vừa đánh. Cách tập này phải 2 người cùng tập, hay là phải tập với thầy. Đây là cách tập thực chiến khi hai người không dính nhau. Việc tập này phải nghiêm túc, khi ra đòn tay hoặc chân, nguyên tắc là phải tập đi tập lại nhiều lần cho đến khi thành phản xạ vô điều kiện (Tâm ứng thủ). Nghĩa là đến khi nào phát quyền phải trúng đích, tiêu quyền không hụt đòn rồi mới tiếp tục chuyển sang 2 tay chạm sau lập “Linh giác” mà thường gọi là phép “Ly thủ”, tức là thực chiến khi tay tiếp xúc nhau. Tập linh giác phải tập đến khi nào không cần mở mắt mà vẫn biết sự biến hóa tay chân của địch và sức phát ra mạnh hay yếu.
………………………….
Lục Viễn Khải
—————————————————-

Hy vọng đôi điều trích dẫn trên có thể giúp ích được phần nào cho các bạn yêu quý môn Vĩnh Xuân khi tìm hiểu.
Chân thành cảm ơn các bạn đã quan tâm và yêu quý Võ đường Việt Nam Vĩnh Xuân Nội gia Quyền của thầy trò chúng tôi.
Hà Nội ngày 16 tháng 5 năm 2018
Võ sư Nguyễn Ngọc Nội

 

ĐÔI ĐIỀU CHIA SẺ VỀ QUAN ĐIỂM CỦA VÕ ĐƯỜNG VIỆT NAM VĨNH XUÂN NỘI GIA QUYỀN

Trong những năm qua, có những người (ở cả Việt Nam và Ba Lan) hỏi tôi (đại ý): Tại sao không thấy võ đường của thầy lên thi đấu đài; không thấy đi đấu giao lưu với những võ đường khác; không thấy tập đánh nhau trong võ đường? Tôi cũng đã trả lời những nội dung này đến từng người hỏi tôi. Tuy nhiên gần đây vẫn có một số người hỏi lại cũng với những nội dung tương tự. Hôm nay, tôi xin phép được chính thức trả lời chung trên trang web của võ đường và trang FB cá nhân của tôi.
Võ đường Việt Nam Vĩnh Xuân Nội gia Quyền (gọi tắt là võ đường Vĩnh Xuân Nội gia) nằm trong hệ thống môn phái Vĩnh Xuân dòng Nội gia do Sư tổ Nguyễn Tế Công truyền lại. Môn Vĩnh Xuân xuất phát từ nhà Phật do Ngũ Mai Lão ni, một nhà sư nữ, một cao đồ của chùa Thiếu Lâm sáng lập ra. Do đó, hệ thống quyền thuật cũng như đòn thế của Vĩnh Xuân chứa đựng tính Phật sâu sắc, HOÀN TOÀN MANG TÍNH TỰ VỆ. Tôi đã có một số bài viết liên quan về nội dung này như bài “Tính Phật trong võ thuật” đăng trên Tạp chí Thế giới mới số 736 ngày 28/5/2007; bài “Tính Phật, tính nhân văn qua một phương châm ứng xử trong võ thuật” đăng trên trang web của võ đường ngày 05/01/2012...
Thấm nhuần Phật tính trong môn Vĩnh Xuân, trong suốt quá trình truyền dạy 38 năm qua và đặc biệt từ khi chính thức mở võ đường, 17/7/2005, tôi đã đặt tiêu chí cụ thể đối với võ đường là SỨC KHOẺ, BẢN LĨNH & TRÍ TUỆ. Tập luyện trước hết để TẬP CHO MÌNH, tập cho mình một sức khỏe, để có sức khỏe tốt trong cuộc sống, chống đỡ bệnh tật khi ốm đau, sau đó xây dựng cho mình một bản lĩnh vững vàng, tự tin khi có va chạm để bảo vệ mình và bảo vệ người thân. Không chỉ có vậy, các phương pháp tập luyện của Vĩnh Xuân Nội gia (VXNG) còn giúp cho trí tuệ được nâng cao, được phát triển, được hoàn thiện. Thực tế, tập luyện VXNG hoàn toàn là tập để hoàn thiện trên nhiều mặt của cuộc sống cho chính bản thân, không đơn thuần chỉ là võ. Thấm nhuần tính Phật của bản môn, tôi nghiêm cấm học trò của mình thi đấu, đấu thử để so tài cao thấp, hay để thử tài sức của bản thân. Trong hệ thống tập luyện của võ đường, thực tế có những phương pháp đối luyện rất sâu sắc. Đặc biệt khi lên cao, luôn được vào tay tập với thầy, với các võ sư trong võ đường, phải theo được tốc độ ra đòn (2-3 đòn trong một giây với thời gian liên tục 10, 15, 20 phút) cũng như sức nặng trong đòn thầy ra. Thầy trò chúng tôi rất tự tin vào các bài tập luyện này. Đây là những bài tập tôi tin chắc rằng đã được nhiều đời các Sư tổ trong môn phái Vĩnh Xuân áp dụng rồi truyền lại đến Sư tổ Nguyễn Tế Công. Từ Sư tổ Nguyễn Tế Công truyền đến sư phụ Trần Thúc Tiển của tôi và sư phụ tôi truyền lại cho tôi cùng các học trò của Người. Tôi không có ý khoe khoang, nhưng có mấy anh em trong võ đường, trong những tình huống bất khả kháng phải va chạm, đều đạt được hiệu quả cao.
Như các bạn đều biết, tính trượng nghĩa trước đây trong võ thuật đâu còn nữa, võ thuật bây giờ cũng không còn là vũ khí tự vệ độc tôn. Con người giờ đây tính hơn thua rất lớn. Đấu với nhau, thử với nhau dễ tạo ra ý chí hơn thua trong lòng và luôn mong muốn thắng người, nếu thua sẽ phải đấu lại khi có thể. Điều này dễ đem đến “oan oan tương báo”. Nhiều người quên rằng tập luyện để thắng được bản thân mình mới là giỏi và không nhớ, thậm chí là không biết đến lời dạy từ ngàn năm qua trong võ thuật của các bậc tiền nhân: “Giữ được mình tức là thắng được người”.
Học võ tức là mang đến cho mình một cái nghiệp trong cuộc đời. Nếu không biết lấy Đức, lấy cái Đạo trong võ để kiềm chế, để giữ gìn, cái nghiệp này sẽ nặng đối với cuộc đời mình. Do đó học võ trước hết để giữ được mình (“giữ được mình tức là thắng được người”), đừng nung nấu ý chí phải đánh thắng người (mà phải coi trọng chiến thắng bản thân mình là tối thượng) như vậy mới khắc chế được cái nghiệp đối với mình. Đó cũng là chữ KHIÊM vô cùng cần thiết phải có trong võ thuật. Và một điều tôi thường nói và cũng đã viết ra: đừng nghĩ học võ là điều gì cao xa cả mà hãy hiểu học võ là học điều khiển thân chân tay theo được ý mình. Từ đó luyện tập để trở thành kỹ năng của cơ thể. Điều khiển được thân chân tay theo đúng ý mình trong võ thuật, chính xác theo các thế võ chính là chúng ta đang đánh võ.
Với đôi điều trao đổi cơ bản (và cũng là quan trọng đối với thầy trò chúng tôi) nêu trên, do đó tôi không cho các học trò mình đấu đài, đấu thử với bên ngoài võ đường và ngay trong võ đường cũng đối luyện theo bài, không tự đấu thử với nhau. Do vậy rất mong mọi người thông cảm cho thầy trò chúng tôi.
Thầy trò chúng tôi xin chân thành cảm ơn và biết ơn sự thông cảm của mọi người.
                       Hà Nội ngày 30 tháng 4 năm 2018
                                Trưởng võ đường VXNG
                                 Võ sư Nguyễn Ngọc Nội

ĐÔI ĐIỀU VỀ “TÍNH MẠNG SONG TU”

Trong thời gian qua, sau bài tôi viết về hệ thống công phu của Vĩnh Xuân Nội gia, trong đó tôi có nhắc đến: Tập Vĩnh Xuân Nội gia chính là tập luyện “TÍNH MẠNG SONG TU”, có một số bạn hỏi tôi về vấn đề này và có đề nghị tôi nói rõ thêm. Tôi cũng đang suy nghĩ về việc viết một bài để trả lời chung các bạn. Âu cũng là cơ duyên, hôm nay, 10/3/2018, tôi có qua Hội chợ sách cũ Hà Nội ở cạnh Văn Miếu, ở đây tôi đã tìm được lại cuốn “TÍNH – MẠNG SONG TU” của Thiện Chí do nhà xuất TRÍ THỨC SÀI GÒN xuất bản trước năm 1970. Gọi là mua lại, vì năm 1976, khi lần đầu tiên vào thăm quan thành phố Hồ Chí Minh, sau giải phóng năm 1975, tôi đã mua được cuốn này. Song mấy năm trước đây, nhà bị mối, tôi đã bị mối ăn hết tủ sách, trong đó có cuốn này.
Tôi xin phép các bạn được trích dẫn những đoạn trong cuốn sách này (theo tôi) là cần thiết để nói rõ điều các bạn hỏi tôi về “TÍNH MẠNG SONG TU”:
+ “Đúng theo tiêu đề Tánh Mạng Song Tu, Thiện Chí đã thâu thập những điều căn bản của Phật giáo để trình bay phần tu tâm luyện tánh
Về phần tu mạng, luyện tập xác thân vật chất được khỏe mạnh, sống lâu thì Thiện Chí đã góp nhặt, rút tỉa nững điểm hữu ích trong các phương pháp luyện tập của Đạo Lão và Yoga” (LỜI TỰA của THUẦN TÂM. Trang 7)
+ “Thông thường người học Đạo chỉ chú trọng vào cái Tâm thôi (tu Tâm, Dưỡng Tánh). Nhưng muốn qua sông lớn, ta phải có một chiếc thuyền chắc chắn, nếu thuyền vô nước làm sao đưa ta qua bờ bên kia được..
Chiếc thuyền là tượng trưng cho xác thân và sông lớn kia tượng trưng cho Đạo. do đó cần phải săn sóc cho thể xác ta để nó có thể đưa ta đi được xa trên con đường Đạo vậy
Cho nên người học Đạo trước nhất phải lo Tu Thân” (trang 14, sách đã dẫn)
+ “Tu Tánh và Tu Mạng, mới nghe thì cho là hai việc riêng biệt, những sự thật thì nó đi đôi không tác rời hay chia rẽ như ta tưởng.
Tánh thuộc Tâm. Mạng thuộc Khí (là hơi thở). Tu Tánh là tập luyện cái Tâm và Tu Mạng là tập luyện hơi thở. Hai phương pháp này nương nhau dung hòa nhau như Âm và Dương, Thủy và Hỏa vậy” (trang 16 sách đã dẫn).
Để Tu Tánh, trong cuốn sách, Thiện Chí đã đề cập đến việc phải hiểu biết về “Tứ Diệu Đế: Khổ, Tập, Diệt, Đạo”, phải “Trì Giới Hạnh” và phải “THAM THIỀN”. Trong đó Chí Thiện đã viết rõ: “Muốn Tu tánh phải biết Tham Thiền vì Tham Thiền là cái cửa chánh của Phật tử phải qua. Tu tánh mà không Tham Thiền thì hoài công mà thôi. Tu Tánh mà không Tham Thiền thì khó đạt đến kết quả mong muốn (nếu không muốn nói là không đạt được)”.
Để Tu mạng, Thiện Chí đã viết rõ: “Muốn làm chủ thân ta, trước tiên ta phải làm chủ các bộ phận trong thân ta. Mà các bộ phận trong thân ta, bộ phận quan hệ nhất là bộ phận hô hấp.” Do đó trong Tu Mạng, Thiện Chí đã đưa ra các nội dung: ĐIỀU TỨC (là điều khiển hô hấp theo ý muốn); TẬP THỂ DỤC; DINH DƯỠNG; GIẢI ĐỘC HAY TẨY TRƯỢC. Về việc giải độc hay tẩy trược, Thiện Chí viết rõ: “Nhịn ăn là một cách giải độc hay tẩy trược cho thân thể ta, mà cũng là một sự hành (hình) phạt đối với ta về sự cẩu thả trong vấn đề dinh dưỡng….
Phật Thích Ca Mầu Ni đã không ăn uống trong 49 ngày đêm dưới gốc cây Bồ Đề để tìm ra chơn lý.
Thiện Chí cũng đã đưa ra một lời khuyên đối với chúng ta: “Chúng ta hãy tự ráng sức tu tập, một ngày kia Chơn sư sẽ đến với ta. Nếu Chơn sư không đến thì Minh sư trí sẽ đến vậy”.
“…bên Âu Châu từ cổ (xưa) ông Juvenal đã gom lý tưởng tu thân của mình trong một câu bất hủ: “Mens sana in copore sano” xin tạm dịch; “Một tinh thần Minh Triết trong một thân thể kiện toàn””
Với đôi điều trích dẫn từ cuốn sách “TÍNH MẠNG SONG TU” của tác giả Thiện Chí, hy vọng các bạn cùng tôi nhìn nhận về vấn đề này một cách tích cực.
Chân thành cảm ơn các bạn
Hà Nội ngày 10 tháng 3 năm 2018
                                                     Võ sư Nguyễn Ngọc Nội
 

ĐÔI ĐIỀU TRAO ĐỔI VẤN ĐỀ LIÊN QUAN ĐẾN QUYỀN PHÁP MỘC NHÂN

Trong thời gian vừa qua, hai lần tôi được nghe (hỏi trực tiếp), được đọc (qua thư) về một vấn đề mà tôi rất ngạc nhiên khi nghe, khi đọc. Đó là các bạn nêu ra rằng: Khi cụ Tế Công vào Việt Nam, dạy bài Mộc nhân, cụ đã giấu không dạy phần chân của bài quyền đánh với Mộc nhân, nên đã cắt bỏ phần chân ở cây Mộc nhân. Tôi cũng đã trao đổi lại tương đối cụ thể khi được hỏi trực tiếp và trả lời ngắn gọn khi trả lời thư hỏi. Song tôi nghĩ, điều này chắc cũng không ít người thắc mắc vì thấy Mộc nhân của Vĩnh Xuân Việt Nam khác với Mộc nhân của nhiều nhánh Vĩnh Xuân khác. Cho nên tôi xin phép được nói rộng ra để mọi người có thể suy ngẫm thêm, tìm ra câu trả lời xác đáng về việc này theo góc nhìn của mình.
Tuy ngạc nhiên khi nghe, khi đọc, song tôi cũng thấy đó là một vấn đề bình thường khi mà những người khi nghiên cứu, tìm hiểu về hệ thống quyền quyền thuật Vĩnh Xuân Việt Nam nói chung và Vĩnh Xuân Nội gia nói riêng có thể đặt ra câu hỏi như vậy (kể cả những câu hỏi khác) trước sự khác nhau về cấu tạo Mộc nhân (cũng như nhiều vấn đề khác) của các nhánh trong cùng môn phái.
Trong Vĩnh Xuân Nội gia (VXNG) của chúng tôi, bài quyền 108 Mộc nhân nằm trong hệ thống quyền cao cấp 108 trong PHẦN LUYỆN QUYỀN. Hệ thống quyền này được truyền từ Sư tổ Nguyễn Tế Công tới sư phụ tôi, cố võ sư Trần Thúc Tiển và sư phụ Trần Thúc Tiển đã truyền lại cho chúng tôi, các học trò của sư phụ. Bài quyền 108 Mộc nhân của chúng tôi dựa trên cơ sở bài quyền 108 tại chỗ kết hợp với các nguyên tắc khi tập với Mộc nhân. Chính vì vậy các thế đá trong bài quyền 108 Mộc nhân cũng đều là những thế đá trong bài quyền 108 tại chỗ. Tôi nói thêm điều này, có thể rất nhiều bạn chưa biết: trong bộ ảnh Sư tổ Nguyễn Tế Công đánh bài 108 Mộc nhân do cố võ sư Nguyễn Bá Khả chụp trước khi Sư tổ mất khoảng 3 tháng, có những ảnh Sư tổ Nguyễn Tế Công đá trong bài đúng như thế đá hiện nay chúng tôi đã được sư phụ Trần Thúc Tiển truyền dạy. Có thể có bạn sẽ lại đặt vấn đề, vì cụ Tế Công đã giấu, nên khi chụp lưu lại, cụ cũng đánh giống như đã dạy? Ở đây tôi xin chia sẻ đôi điều (cùng với những trao đổi ở trên) để các bạn suy ngẫm, có sự nhìn nhận sự chân thực sâu rộng thêm, trước khi đặt vấn đề.
Về bộ ảnh chụp Sư tổ Nguyến Tế Công: Khoảng 3 tháng, trước khi Sư tổ Nguyễn Tế Công mất, sức khỏe Sư tổ đã suy yếu, cố võ sư Nguyễn Bá Khả, một người học trò vô cùng nghĩa tình của Sư tổ Nguyễn Tế Công, vì muốn có bộ ảnh về Sư tổ đánh bài quyền 108 Mộc nhân để lưu giữ kỷ niệm, nên đã đặt vấn đề với Sư tổ xin chụp. Rất may mắn và hạnh phúc, Sư tổ nhận lời. Chính vì vậy mà giờ đây, hậu duệ chúng ta mới có được bộ ảnh vô giá và duy nhất về Sư tổ đánh quyền (với Mộc nhân). Khi đó sức khỏe Sư tổ đã yếu nhiều, nên có những bức hình, Sư tổ khi thể hiện gần như chỉ lấy hình dáng đòn thế. Trong bộ ảnh này, có những đòn đá, Sư tổ đá thẳng vào Mộc nhân. Tôi chỉ trình bầy như vậy để các bạn hiểu hoàn cảnh có được bộ ảnh vô giá về Sư tổ Nguyễn Tế Công của chúng tôi, để các bạn cùng nhìn nhận qua nhiều góc độ.
Như các bạn đã biết quyền thuật Vĩnh Xuân đặc biệt chú trọng vào luyện đôi tay. Bài quyền cao cấp 108 tại chỗ với 108 thế, chỉ có 4 (x2=8) thế lên gối và 4 (x2=8) thế đá. Các thế đá cũng thể hiện một phần về bản chất quyền thuật của Vĩnh Xuân của chúng tôi.
Về việc có bạn đặt vấn đề là Sư tổ Nguyễn Tế Công giấu những đòn đá trong bài quyền nên không truyền dạy: Tôi xin khẳng định (tất nhiên vẫn là ý kiến của cá nhân tôi) không có chuyện Sư tổ giấu nghề. Trong quyền thuật Vĩnh Xuân Nội gia, còn những công phu (những bài quyền, những phương pháp luyện quyền và công) mang tính bí truyền của bản môn Sư tổ còn truyền lại thì mấy đường quyền cước có gì mà Sư tổ phải giấu. Tất nhiên, không phải ai Sư tổ cũng truyền đủ các công phu. Điều này tôi cũng đã đề cập qua một số bài viết mà cụ thể hơn qua bài viết trên trang FB của tôi hôm chủ nhật, 26/2/2018 vừa qua. Có những công phu chỉ dạy trong “nội đồ” (người kế nghiệp), có những công phu chỉ dạy trong môn phái mà không bộc lộ ra bên ngoài.v.v.
Về việc tập luyện với Mộc nhân trong VXNG: trong hệ thống quyền thuật VXNG của chúng tôi, khi viết về Hệ thống quyền cao cấp 108, tôi chỉ ghi một dòng ngắn là “bài quyền 108 Mộc nhân”. Song thực tế để tập bài này, người tập cũng phải tập những kỹ thuật đánh với Mộc nhân thuần thục rồi mới được tập vào bài. Với chân của Mộc nhân trong VXNG, chúng tôi có những thế tập riêng, không nằm trong bài quyền.
Tôi cũng hiểu việc trao đổi này không thể làm thỏa mãn các bạn và chắc chắn sẽ có những bạn không đồng thuận. Song tôi nghĩ trước vấn đề các bạn đặt ra, cũng nên chia sẻ để góp thêm những góc nhìn đối với mọi người về hệ thống công phu của Vĩnh Xuân Việt Nam nói chung và VXNG nói riêng trong môn phái Vĩnh Xuân. Và điều quan trọng hơn cả là tôi muốn khẳng định Tâm Đức vô cùng lớn lao của Sư tổ Nguyễn Tế Công trong việc truyền dạy cũng như giữ gìn công phu của bản môn.
Con cầu xin Sư tổ Nguyễn Tế Công và sư phụ Trần Thúc Tiển chứng giám cho tấm lòng cùng những suy nghĩ chân thành của con.
Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết của tôi.
Hà Nội ngày 03 tháng 3 năm 2018
Võ sư Nguyễn Ngọc Nội
 

Trang 1 trong tổng số 2