Bài viết năm 2018

Bài viết năm 2018

Tản mạn thêm đôi điều về “công phu” trong võ thuật

Vừa rồi, khi đọc lại câu nói nổi tiếng của Lý Tiểu Long: "Tôi không sợ những kẻ tập một lần 10.000 cú đá, tôi chỉ sợ những kẻ tập 10.000 lần một cú đá", tôi nhớ lại những thời gian đầu (năm 2003 – 2004), khi tôi bắt đầu viết về Vĩnh Xuân, Vĩnh Xuân Nội gia (VXNG) và những điều liên quan đến công phu trong tập luyện Vĩnh Xuân và VXNG. Trong đó tôi có nhắc đến trong VXNG, thời gian tập một bài quyền thường rất lâu, nhất là với bài quyền 108, phải tập nhiều năm bài này mới có thể vỡ ra những điều sâu sắc nằm bên trong những đòn thế, nằm bên trong phương pháp tập luyện bài 108. Sau khi đọc một số bài viết của tôi ở thời kỳ đó, có mấy người đã hỏi tôi (đại ý): người ta tập vài năm được rất nhiều bài quyền, đòn thế, của ông tập một bài mấy năm chưa xong thì đánh đấm gì? Tôi cũng chỉ cười và nói: mỗi môn có những phương pháp tập luyện riêng, “nhập gia” thì phải “tùy tục” mà. Môn của tôi không có nhiều bài quyền, nên mỗi bài phải tập rất lâu. Ở giai đoạn đó, môn nội gia chưa phát triển nhiều, thậm chí có những người chưa hiểu hết về “nội gia”, “ngoại gia” trong võ thuật cũng như thấm nhuần lời dạy của người xưa “Quý hồ tinh bất quý hồ đa” và chắc chắn cũng không nhiều người đọc được câu nói nổi tiếng trên của Lý Tiểu Long.

Trong bài văn tế sư phụ của chúng tôi, cố võ sư Trần Thúc Tiển, anh Lê Kim Giao, một sư huynh của tôi (ngoài những điều viết về tinh hoa của Vĩnh Xuân Nội gia), anh đã viết về công phu tập bài quyền 108:

“… 108 đường quyền cước, công thầy sâu kể xiết bao…”

Vai trò của người thầy trong mọi mặt của cuộc sống liên quan đến dạy và học rất quan trọng. Người xưa đã tổng kết “Không thầy đố mày làm nên”. Trong võ thuật, với những môn nội gia, vai trò người thầy càng đặc biệt quan trọng. Nói về công phu trong VXNG, tôi biết cũng không nhiều người hiểu được sự dầy công của người thầy dạy VXNG trong việc truyền dạy. Trò càng tập lên cao, người thầy càng phải dầy công trong truyền dạy cho trò. Thậm chí có những giai đoạn khi dạy lên cao, người thầy dạy còn vất vả hơn các học trò tập. Điều này thật sự chỉ có có những học trò khi tập lên cao trong VXNG mới biết được, mới hiểu được (trước đây, tôi cũng đã có bài viết nói về điều này). Chính vì vậy nếu tình nghĩa thầy trò trong VXNG không chân thành và sâu nặng thì không thể dạy và học được. Và nếu người thầy không quyết tâm truyền dạy, người trò không toàn tâm công phu tập luyện, người trò cũng không thể học lên cao được. Điều này cũng mang sắc thái “Trực chỉ nhân tâm” trong truyền dạy. Sư tổ Nguyễn Tế Công, ngoài 80 tuổi vẫn dạy; sư phụ Trần Thúc Tiển của tôi dạy cho đến khi ngã bệnh hoàn toàn (đầu năm 1980, vào một buổi tập của tôi – lúc này cũng chỉ còn mình tôi tập -  khi tôi đến thì sư phụ đã đi bệnh viện cấp cứu. Ngày hôm đó trời quá rét, người bị xuất huyết não lần 2 và từ đó Người nằm bệnh viện trong tình trạng không biết gì cho đến khi ra đi).

Trong cuộc sống hiện nay, việc tập luyện quyền thuật không còn quan trọng như xưa. Nhiều người còn quan niệm tập luyện võ thuật cũng như một môn thể thao, một sân chơi, một câu lạc bộ đến để rèn luyện sức khỏe và có chút công phu tự vệ giữ mình. Những môn đòi hỏi quá nhiều công phu, tư duy, thời gian và thời gian theo tập dài dần ít hấp dẫn người tập. Thực ra những người đó chưa hiểu hết sự sâu xa trên nhiều lĩnh vực liên quan đến công phu. Dày công trong tập luyện (CÔNG PHU), không chỉ giúp ích trên con đường tập luyện (khỏe và bản lĩnh) mà còn giúp cho con người rèn bản thân, nâng cao khả năng nhìn nhận, khả năng ứng xử trong nhiều mặt của cuộc sống. Và những người đặt tâm vào quyền thuật cũng nên ghi nhớ sâu sắc lời dạy của các bậc tiền bối trong võ thuật:

“Luyện quyền bất luyện công, đáo lão nhất trường không”

Đôi điều tản mạn thêm khi nói về công phu cũng như công phu VXNG, xin chân thành chia sẻ cùng các bạn.

Hà Nội, ngày Noel, 25 tháng 12 năm 2018

Võ sư Nguyễn Ngọc Nội

 

Tổng kết cuối năm 2018

Hôm nay, 21/12/2018, Võ đường Việt Nam Vĩnh Xuân Nội gia Quyền của thầy trò chúng tôi tổ chức Lễ trao chứng nhận võ sư và huấn luyện viên cho một số thành viên của Võ đường đồng thời đánh giá hoạt động của Võ đường trong năm 2018.
Thực ra trong Lễ giỗ Tổ hôm 01/7/2018, Chủ nhiệm Võ đường, võ sư Trần Thanh Ngọc đã thay mặt tôi công bố sự thành đạt danh hiệu võ sư của ba anh em trong Võ đường: anh Đặng Trần Liên, anh Nguyễn Trọng Tuấn và anh Nguyễn Mạnh Hùng. Song do thời điểm đó tôi đang ở Ba Lan, nên chưa trao chứng nhận võ sư cho ba anh em. Hôm nay trao chứng nhận cho ba anh em, tôi cũng đồng thời trao chứng nhận huấn luyện viên cho bốn anh chị em: anh Đoàn Quốc Trấn, chị Nghiêm Thuý Hạnh, anh Ngô Sỹ Hùng và anh Phạm Quang Thắng.
Tôi rất vui và rất hạnh phúc trước sự thành đạt và tiến bộ vững vàng của các anh em. Điều đặc biệt là ba võ sư thành đạt lần này đều thuộc những lớp học trò đầu tiên (lớp A1..., lớp B1...) của võ đường kể từ ngày khai trương 17/7/2005. Sự quyết tâm, kiên trì và lòng tin vào người thầy của mình, tin vào con đường Vĩnh Xuân Nội gia đã và đang đi, đã đem đến sự thành công tốt đẹp cho các anh em.
Mặc dù hiện nay, số người theo VXNG không đông đảo như trước (vì nhiều nguyên nhân khách quan, chủ quan), song với những anh chị em đã và đang tin tưởng theo tập ở VĐ như hiện nay ở cả Việt Nam và Ba Lan, tôi tin rằng thầy trò chúng tôi sẽ luôn làm ấm lòng các bậc Sư tổ, các bậc sư phụ trong môn phái nơi chín suối, sẽ giữ vững, phát huy và tiếp tục truyền dạy các công phu của bản môn mà các Sư tổ đã dầy công, tâm đức xây dựng lên và truyền dạy lại tới thế hệ thầy trò chúng tôi.
Cũng trong buổi lễ hôm nay, cùng với việc đánh giá kết quả hoạt động của võ đường trong năm 2018, tôi cũng đã trao đổi thêm những điều cần thiết, cần có trong quá trình tập luyện ở VĐ cho các học trò, với mong muốn các anh chị em sẽ tập luyện tốt, tuân thủ mọi yêu cầu trong quá trình tập luyện để xứng đáng là các hậu duệ của các Sư tổ trong môn phái, của Sư tổ Nguyễn Tế Công và của Tôn sư Trần Thúc Tiển.
Xin chân thành chia sẻ với các bạn, niềm vui, niềm hạnh phúc của tôi và của VĐ của thầy trò chúng tôi.

Hà Nội ngày 21/12/2018
Trưởng võ đường VXNG
Võ sư Nguyễn Ngọc Nội

MỘT SỐ TRAO ĐỔI LIÊN QUAN ĐẾN CÔNG PHU VĨNH XUÂN NỘI GIA

Trong nhiều năm qua, và cho đến cả những ngày gần đây, sau mấy lần võ đường tổ chức chiêu sinh lớp mới, một số bạn bè, người thân quen và cả một số học trò của tôi vẫn hỏi tôi và cũng như là khuyên tôi: vì sao tôi không đưa những công phu cao trong Vĩnh Xuân Nội gia (như những video, clip thể hiện những bài bài quyền cao cấp, những phương thức luyện công như luyện lực, luyện linh…) để giới thiệu với mọi người, tạo sự hấp dẫn đối với mọi người để họ theo tập. Tôi vẫn trả lời như bao lần tôi đã trả lời (đại ý): Bất cứ môn phái nào (thậm chí là một tổ chức nào) đều có những môn quy, những nguyên tắc, những quy định mà người trong đó phải tuân thủ. Vĩnh Xuân Nội gia cũng không nằm ngoài những điều này, thậm chí với tôi còn có cả những căn dặn trực tiếp từ sư phụ mà tôi phải ghi tạc trong lòng. Như tôi đã viết qua một số bài viết trước đây: Vĩnh Xuân Nội gia không phải là một võ biểu diễn hấp dẫn người xem và là một môn võ không dễ hiểu được bản chất khi chỉ nhìn các đòn thế, nếu không được vào tập thực sự. Một võ sư Vĩnh Xuân quyền ở nước ngoài đã viết (đại ý): nếu các bạn muốn tập võ sáng học, chiều có thể đánh nhau được (hoặc tập vài ba buổi, một hai tuần có thể đánh nhau được), thì các bạn sẽ không bao giờ có được điều này khi tập môn Vĩnh Xuân. Tập môn Vĩnh Xuân nói chung, và tập Vĩnh Xuân Nội gia nói riêng, một trong những đòi hỏi cần có đối với người tập là đòi hỏi sự kiên trì rất lớn. Trong khi cuộc sống hiện nay, những đòi hỏi về kinh tế như những dòng nước lớn ngập tràn xã hội, cuốn hút hầu hết mọi người vào những dòng nước lớn đó. Bên cạnh những đòi hỏi thiết thực, cấp thiết để sống, để tồn tại, để có thể đạt được những mong muốn chính đáng trong cuộc sống gia đình và bản thân, còn là những khát khao làm giầu chính đáng và trong đó cũng không ít những tham vọng giầu có với bất chấp thủ đoạn, bất chấp đạo đức, bất chấp luật pháp và cao hơn cả là bất chấp luật NHÂN QUẢ ở đời. Với sự cuốn hút của những đòi hỏi về kinh tế trong cuộc sống như hiện nay, đã không ít người không còn thời gian cho riêng mình, dù chỉ là tập luyện để giữ gìn sức khỏe để sống và làm việc, nếu có cũng chỉ muốn tập gì đó có kết quả ngay, nhanh hoặc là tập cái gì ít phải suy nghĩ trong khi tập (như đi bộ, chạy bộ, tập trên máy.v.v.). Từ đó những môn Nội gia, những môn võ đòi hỏi tư duy rất cao trong tập luyện, trong đó có Vĩnh Xuân Nội gia, ngày càng trở nên kém hấp dẫn người tập.
Tập luyện Vĩnh Xuân Nội gia (nếu muốn lên cao) không đơn giản là chỉ tập luyện mà mang dáng dấp của một hình thức tu luyện. Trong quá trình tập ở lớp, cũng như ở nhà, người tập phải tập trung rất cao (đặt ý) vào từng đường quyền, từng công phu, từng kỹ thuật. Lớp tập Vĩnh Xuân Nội gia (từ thấp đến cao, đặc biệt là khi luyện công) nhiều khi không có tiếng nói nào của môn sinh, tất cả đều chăm chú tập trung vào công phu, kỹ thuật mình đang tập, có chăng đôi khi chỉ có những lời nói của thầy khi phải nhắc nhở học trò. Tôi vẫn thường nhắc với các học trò của mình: “Khi anh tập, anh phải xác định xung quanh anh không có ai hết, mà chỉ có anh cùng với những công phu, đòn thế anh đang tập. Cho dù lúc đó đang ở trên lớp, có thầy, có bạn tập ở bên cạnh. Có như vậy anh mới tập trung cảm nhận được những điều sâu xa ẩn chứa trong từng đòn thế, trong từng công phu. Anh phải luôn xác định, anh tập cho anh, không tập cho ai khác”. Thực tế có những lúc khi cả lớp ngồi tập thở thì lớp im lặng như một lớp tập thiền, mà thực chất đó cũng chính là một mặt của tập thiền trong Vĩnh Xuân Nội gia. Trong quá trình tập quyền, đặc biệt là quá trình luyện công trong Vĩnh Xuân Nội gia, người tập càng phải tập trung rất cao độ dưới dạng thiền động (tôi đã có một số bài viết viết về hình thức tập luyện này). Đúng như lời tiền nhân từng nói và trong các chuyện chưởng thường hay nhắc tới: “Bế quan luyện công” (đóng cửa luyện công) – khi luyện công, không giao tiếp với bên ngoài để tập trung tất cả cho luyện công. Với việc tập luyện như vậy, trong cuộc sống sôi động hiện nay, làm sao hấp dẫn được người theo tập và cũng đâu có nhiều người đủ kiên trì theo tập lâu dài.
Trên phương diện Tâm linh, Vĩnh Xuân nói chung và Vĩnh Xuân Nội gia nói riêng, là môn võ xuất phát từ nhà Phật, Sư tổ Vĩnh Xuân là Ngũ Mai Sư Bá, một Ni sư của chùa Thiếu Lâm, do đó môn Vĩnh Xuân mang tính Đạo rất lớn. Đã mang tính Đạo nên điều đầu tiên đòi hỏi người đi theo phải có cơ duyên, phải có lòng tin mới có thể theo được. Nếu không có duyên, nếu không có lòng tin vào những công phu của bản môn thì không theo được, có theo rồi cũng bỏ, có cố theo cũng không không thể lên cao được, không thể và không thể “ngộ” ra được sự sâu xa, huyền vi trong những tinh túy của bản môn. Chính vì vậy cho phép tôi nói thật: Vĩnh Xuân Nội gia cực kỳ kén trò.
Trên thực tế, từ năm 2003, năm tôi viết bài đầu tiên về môn Vĩnh Xuân, đến nay là hơn 15 năm, tôi đã viết hàng trăm bài viết liên quan cũng như giới thiệu công phu, kỹ thuật của Vĩnh Xuân Nội gia cùng những bài liên quan tới môn Vĩnh Xuân và Võ đường Việt Nam Vĩnh Xuân Nội gia Quyền. Tất cả những điều tôi viết ra được (được phép viết ra) qua những bài viết, đều là những điều tôi viết ra từ tâm của mình với tất cả lòng tri ân sâu nặng đến các bậc Sư tổ môn phái, đến Sư tổ Nguyễn Tế Công, đến sư phụ Trần Thúc Tiển của tôi, trên tinh thần tôn trọng tính chính xác, sự trung thực. Mặc dù khả năng về văn phạm có hạn, nhưng tôi tin “tâm sáng thì văn thông”, nên tôi đã cần mẫn viết ra những điều có thể viết được để nói về nhiều mặt của Vĩnh Xuân Nội gia, với hy vọng giới thiệu được phần nào với mọi người về Vĩnh Xuân Nội gia. Để khẳng định sự chịu trách nhiệm về những điều mình viết ra, đến nay hầu hết những bài viết của tôi cùng bộ sách 5 tập về Quyền pháp và cuốn Dưỡng sinh Vĩnh Xuân Nội gia, tôi đều đăng ký bản quyền và đã được cấp chứng nhận bản quyền. Tôi rất hạnh phúc và rất cảm ơn các bạn trước những tình cảm của các bạn đã dành cho thầy trò tôi, đã yêu quý Vĩnh Xuân Nội gia, yêu quý trang web của võ đường, đã thường xuyên vào đọc, tìm hiểu những bài viết của tôi. Cho đến lúc này, khi tôi đang viết bài này, đã có 10.020.027 lượt truy cập vào trang web của võ đường. Tôi cũng hiểu bên cạnh những điều viết ra, cần phải có những minh chứng thông qua các video, các clip. Song rất xin lỗi các bạn, do những ràng buộc về môn quy, về những điều căn dặn của sư phụ nên tôi không thể đưa ra công khai những video, những clip về những công phu cao trong Vĩnh Xuân Nội gia mà chỉ được dạy cho những nội đồ của mình trong võ đường. Và một thực tế rất buồn là một số người đã cóp nguyên văn một số bài viết của tôi đưa về trang web của họ, cũng như gắn vào một số nội dung khác, nhưng bỏ ngày tháng và tên tôi, không đả động đến nguốn gốc, xuất xứ của bài viết. Thậm chí một số kỹ thuật, một số bài quyền cơ bản của Vĩnh Xuân Nội gia được biểu diễn, được giới thiệu, được đưa lên trang web của võ đường, cũng có người lấy đưa ra dạy cho trò của mình mà không nói rõ từ đâu có những kỹ thuật này, có những bài quyền này. Mặc dù những điều nói ở trên đều đã được tôi đăng ký bản quyền, song cũng không vì vậy mà tôi ngăn cản việc đăng lại một số bài viết của tôi hoặc dạy lại một số công phu của Vĩnh Xuân Nội gia. Tôi chỉ muốn họ tôn trọng bản quyền, nên nói rõ nguồn gốc, xuất xứ để mọi người được biết. Điều này tôi cũng đã trao đổi qua một số bài viết trước đây. Việc này cũng nhắc nhở tôi rằng: liệu những công phu cao trong Vĩnh Xuân Nội gia, nếu tôi đưa ra (cứ giả sử được phép đưa ra), liệu có ai đó lại lấy để làm thành của họ hay không? Chính vì vậy cùng với những nguyên tắc của bản môn, tôi chỉ truyền dạy những công phu cao cho các nội đồ của mình trong võ đường.
Thực tế hiện nay, võ đường không còn nhiều người theo tập như những năm mới khai trương, và cũng không ít người đã đến tập rồi, nhưng vẫn bỏ tập. Đây là điều mà tôi phải chấp nhận trong giai đoạn hiện nay. Tuy nhiên tôi vẫn rất tin và thực tế dù không nhiều (và cũng không thể có nhiều được) vẫn có những người có cơ duyên, có lòng tin, có sự quyết tâm và kiên trì đi theo con đường Vĩnh Xuân Nội gia cùng tôi. Trong hơn 40 năm gắn bó với Vĩnh Xuân Nội gia, đến nay tôi rất hạnh phúc vì đã dạy được nhiều học trò kế nghiệp ở cả Việt Nam và Ba Lan. Với sự thương yêu, phù hộ của Trời Phật, Thánh Thần, của các bậc Sư tổ môn phái, của Sư tổ Nguyễn Tế Công, của sư phụ Trần Thúc Tiển, của gia tiên cho tôi sự minh mẫn và khỏe mạnh, tôi tin sẽ còn tiếp tục có được được những học trò kế nghiệp nữa trên con đường Vĩnh Xuân Nội gia. Các công phu Vĩnh Xuân Nội gia được Sư tổ Nguyễn Tế Công truyền dạy cho sư phụ Trần Thúc Tiển của tôi, tới thầy trò chúng tôi sẽ tiếp tục trường tồn với thời gian.
Chân thành mong mọi người hiểu cho những điều tôi có thể làm được, được phép làm (viết ra, nói ra, thể hiện ra) cũng như những điều tôi không thể viết ra được, thể hiện ra được về công phu Vĩnh Xuân Nội gia qua một số trao đổi của tôi ở trên.
Chân thành cảm ơn và biết ơn sự tin yêu, quan tâm, giúp đỡ của tất cả mọi người.
Hà Nội ngày 03 tháng 12 năm 2018
Trưởng võ đường Việt Nam Vĩnh Xuân Nội gia Quyền
Võ sư Nguyễn Ngọc Nội
 

Những ngày tháng Hè Thu năm 2018 trên đất nước Ba Lan

Sau hơn 5 tháng truyền dạy công phu VXNG trên đất nước Ba Lan cho các học trò của tôi ở Võ đường Đại Nghĩa - VXNG, ngày 26/10/2018, tôi lên đường trở lại Việt Nam.
Đây là chuyến đi có thời gian dài nhất trong 11 năm đến với đất nước Ba Lan tươi đẹp, thanh bình, an lành và đầy thân thiện. Trong suốt hơn 5 tháng quá, trừ quãng thời gian tôi đi sang Cộng hoà Séc, thăm các nước Bắc Âu, còn lại là những thời gian thầy trò miệt mài bên nhau tập luyện suốt từ sáng sớm tới chiều tối và có những ngày trong tuần tới 20h00.
Mặc dù trong giai đoạn hiện nay cuộc sống cũng như việc kinh doanh của nhiều anh em trong võ đường cũng như trong cộng đồng người Việt tại Ba Lan đang rất khó khăn, khó khăn lớn nhất chưa từng có từ trước nay, song không vì vậy, mà các anh em bỏ việc tập luyện. Ngay như người học trò Nguyễn Xuân Phương của tôi, dù đã cùng gia đình sang Anh sinh sống, nhưng cũng đã tạm dứt bỏ công việc cũng như tạm xa gia đình ở bên Anh để về Ba Lan theo tập trong thời gian tôi đang ở Ba Lan. Sự chuyên cần, tâm huyết và kết quả tập luyện của các anh em học trò đã giúp tôi vượt qua sự mệt mỏi, dù hàng ngày tôi phải dậy từ 03h30 và dành hầu hết thời gian trong ngày để dạy các học trò nâng cao công phu.
Với thời gian ở lại trên đất nước Ba Lan lần này khá dài, nên tôi cũng tham gia được nhiều sự kiện có ý nghĩa trong cộng đồng người Việt trên đất nước Ba Lan và của người Ba Lan:
+ Lễ kỷ niệm 71 năm ngày Thương binh liệt sĩ do Hội Cựu Chiến binh Việt Nam ở Ba Lan tổ chức.
+ Lễ hội của người Việt Nam trên đất nước Ba Lan lớn nhất từ trước tới nay nhân kỷ niệm 110 năm ngày Ba Lan độc lập và Quốc khánh 2/9 của Việt Nam do Hội người Việt tại Ba Lan tổ chức. Tại lễ hội này, thầy trò chúng tôi đã có buổi biểu diễn công phu VXNG.
+ Buổi lễ kỷ niệm ngày 73 năm Quốc khánh Việt Nam 2/9 do Đại sứ quán Việt Nam tại Ba Lan tổ chức.
+ Lễ kỷ niệm 64 năm ngày giải phóng Thủ đô Hà Nội và cũng là ngày kỷ niệm 6 năm thành lập CLB Hà Thành tại Warszawa do CLB Hà Thành tổ chức.
+ Lễ kỷ niệm ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10 với cuộc thi hát Kraoke do Hội Phụ nữ Việt Nam tại Ba Lan tổ chức.
+ Tham dự buổi tổ chức gặp mặt thường nguyệt của Hội Quý tộc Ba Lan.
Cũng trong những tháng ngày trên đất nước Ba Lan, tôi cũng đã tổ chức Lễ giỗ tổ và phong Võ sư, Huấn luyện viên cho các anh em đạt được danh hiệu này trong Võ đường Đại Nghĩa - VXNG nhân ngày giỗ Sư tổ Nguyễn Tế Công.
Thứ năm, 25/10, buổi dạy cuối cùng của tôi ở Võ đường trước khi về nước, thầy trò chúng tôi đã bịn rịn chia tay và hẹn sẽ lại sớm gặp lại nhau để cùng nhau tháng ngày bên nhau luyện tập.
Đây là lần thứ hai trong đời, tôi xa nhà lâu (trên 5 tháng). Lần đầu vào năm 1985 -1986, tôi sang Angieri làm việc. Tôi thật hạnh phúc về những sự cố gắng của mình trước những tiến bộ vượt bậc của các anh em học trò trên đất nước Ba Lan.
Tôi xin thành kính dâng lên các Sư tổ môn phái Vĩnh Xuân, Sư tổ Nguyễn Tế Công, sư phụ Trần Thúc Tiển tấm lòng tri ân sâu nặng của tôi. Xin cảm ơn tới các gia đình, người thân của các học trò của tôi ở Ba Lan đã dành cho những người thân, những người học trò tôi thời gian quý báu trong cuộc sống gia đình để đến với tôi, với Võ đường tập luyện, nhất là trong giai đoạn khó khăn nhất hiện nay. Cảm ơn sự nỗ lực vượt bậc của các anh em học trò của tôi. Chân thành cảm ơn Đại sứ quán Việt Nam tại Ba Lan, Hội người Việt Nam tại Ba Lan và các tổ chức hội đoàn cùng cộng đồng người Việt Nam tại Ba Lan đã dành những tình cảm quý giá và sự giúp đỡ, ủng hộ chân thành cho thầy trò chúng tôi. Cảm ơn những người học trò của tôi ở Việt Nam đã cố gắng nỗ lực tập luyện ở Võ đường trong những thời gian dài khi tôi ở Ba Lan.
Xin chân thành chia sẻ cùng các bạn.
Hà Nội 27/10/2018
Võ sư Nguyễn Ngọc Nội

Về việc truyền dạy binh khí tại Võ đường Vĩnh Xuân Nội gia

Về việc truyền dạy binh khí tại Võ đường Vĩnh Xuân Nội gia
Sau mấy chục năm tuân thủ lời dạy của sư phụ tôi, cố võ sư Trần Thúc Tiển, hôm nay, ngày15/9/2018, tôi mới chính thức truyền dạy binh khí của Vĩnh Xuân Nội gia cho các học trò đã thành đạt Nội công của tôi. Tôi vẫn nhớ, khi sư phụ trao cho bài Đao có nói với tôi: ”Anh phải luôn nhớ binh khí là tay nối dài. Muốn sử dụng binh khí tốt, phải giỏi quyền đã. Quyền chưa giỏi đừng vội nghĩ đến binh khí”. Chính vì thế mà gần 40 năm qua, tôi chỉ tập trung cho các học trò của mình luyện quyền và sau đó là luyện công để thành đạt những công phu cao cấp, bí truyền của bản môn mà không truyền dạy binh khí. Trước đây, một vài anh em cũng hỏi tôi về binh khí của bản môn, tôi cũng nói với mấy anh em đó tinh thần như sư phụ tôi đã căn dặn. Giờ đây, các anh em chủ chốt (những người đã thành đạt Nội công) của võ đường ở cả Việt Nam và Ba Lan cũng đã giỏi về quyền, đã đến lúc tôi phải truyền dạy nốt cho các anh em về binh khí của bản môn cũng như những gì còn lại trong toàn bộ Hệ thống quyền thuật của Vĩnh Xuân Nội gia để các anh em lưu giữ. Nhân đợt này tôi sang Ba Lan dài ngày, tôi đã quyết định sẽ truyền dạy binh khí cho các anh em chủ chốt ở võ đường Đại Nghĩa - VXNG, Và hôm nay ngày 15/9/2018, tôi chính thức truyền dạy bài Đao cho mấy anh em võ sư của võ đường Đại Nghĩa Vĩnh Xuân Nội gia. Đôi song đao, tôi làm cho các anh em học trò theo đúng mẫu đôi song đao sư của phụ tôi đã tập luyện dưới sự chỉ dạy của Sư tổ Nguyễn Tế Công mà tôi đã lưu giữ trong bao năm qua và làm theo đúng cho từng người học trò. Riêng bài Côn, thời điểm đó, vì lý do sức khỏe của sư phụ và thời gian đã không còn cho tôi được tiếp tục gần sư phụ để học nốt bài côn, số phận đã đưa sư phụ tôi sớm về với tổ tiên, về với Sư tổ Nguyễn Tế Công, nên trước đó, tôi chỉ được sư phụ chỉ cho cách sử dụng côn cùng một số thế đánh côn. Song, nhờ ân đức lớn lao của Sư tổ Nguyễn Tế Công, sư phụ Trần Thúc Tiển của tôi, Sư tổ và sư phụ đã cảm nhận được tấm lòng chân thành sâu nặng của tôi với môn phái, với Sư tổ và sư phụ, nên trong những năm tháng gắn bó nghĩa tình sâu nặng với anh Nguyễn Chí Thành, con trai Sư tổ, tôi đã được anh Thành nói một số chuyện liên quan đến bài côn của Sư tổ và anh đã trao cho bài Côn của Sư tổ. Thới gian Sư tổ còn sống, anh Thành còn nhỏ tuổi (khi ở ngoài Bắc, anh Thành mới được 11 tuổi; khi ở trong Nam, lúc Sư tổ mất, anh Thành mới 16 tuổi) nên không được Sư tổ dạy. Tuy anh Thành không được học, nhưng do thường xuyên được theo, đươc xem Sư tổ dạy cho các trò, nên anh Thành vẫn nhớ được nhiều những điều Sư tổ giảng dạy cho các học trò. Trong 9 năm (từ khi vào tìm mộ Sư tổ - 28/9/2005 gặp anh Thành cho đến khi anh Thành mất – 12/11/2014), anh em chúng tôi luôn dành cho nhau sự gắn bó sâu sắc cùng những tình cảm chân thành sâu nặng. Hàng năm tôi luôn dành thời gian để 2 – 3 lần vào thắp hương cho Sư tổ và thăm anh Thành. Những lúc anh em chuyện trò với nhau, anh Thành cũng kể nhiều chuyện mà anh nhớ được trong quá trình theo và xem Sư tổ dạy. Tôi thật hạnh phúc vì đã có được bài Côn của Sư tổ, một trong hai binh khí của Vĩnh Xuân đã nổi tiếng trong võ lâm trong mấy trăm năm qua.
Trong một bài viết trước đây (ngày 28/02/2015), tôi  đã viết về bản chất của việc sử dụng hai loại binh khí này của môn phái Vĩnh Xuân qua bài ”Tính Phật trong binh khí của Vĩnh Xuân Nội gia: ”... các bậc Đại sư môn phái Vĩnh Xuân chỉ dùng chiếc gậy (côn) làm phương tiện bên người, trên đường, với nhiều tác dụng hữu ích. Khi phải tự vệ (bảo vệ mình trước kẻ thù, thú dữ), với cây gậy trên tay, uy lực của các Đại sư qua cây gậy là vô cùng mãnh liệt, nhưng không tạo ra cảm giác sát thương như đao kiếm. Cùng với cây gậy cầm tay, các Đại sư Vĩnh Xuân còn mang theo đôi song đao (còn được gọi là Bát trảm đao). Như sư phụ tôi giảng giải: Xuất phát từ mục đích tự vệ, ẩn chứa tính Phật sâu sắc và để thuận tiện mang theo người, các Tiền bối môn phái đã làm ra đôi đao theo một cách riêng. Đôi đao của Vĩnh Xuân được làm sống đao và lưỡi đao dầy bằng nhau (được làm ra, rèn ra từ một tấm thép, lưỡi đao dầy, bằng, không mài sắc). Đao được làm dài bằng một cánh tay (từ khuỷu tay đến bàn tay). Đây chính là một đặc điểm riêng của đao Vĩnh Xuân. Trong một bài viết trước đây đã lâu, tôi cũng đã nhắc đến một kỹ thuật dùng đao của môn Vĩnh Xuân là kỹ thuật lật đao, thu về dọc theo cánh tay (vừa đúng bằng cánh tay) để đỡ, đánh. Đây chính là kỹ thuật sử dụng song đao trong cận chiến, tự vệ. Đặc biệt hữu ích ở những nơi địa hình chật hẹp, hay khi giao chiến ở trên thuyền. Với việc làm ra đôi đao như vậy, các Tiền bối rất thuận tiện bọc trong gói đồ đeo trên người và sử dụng rất linh hoạt ở mọi địa hình, đồng thời kết hợp được với sử dụng song quyền một cách rất hiệu quả.
   Việc làm lưỡi đao bằng, không mài sắc, bên cạnh thể hiện tính Phật trong việc phải sử dụng đao khi tình thế bắt buộc, tránh được cảnh thịt rơi, máu chảy, điều quan trọng như sư phụ tôi nói chính là để làm mẻ lưỡi đao, kiếm của đối thủ khi ta dùng lưỡi đao của mình đỡ đao, kiếm của đối thủ...”.
Tôi tin rằng các anh em học trò của tôi sẽ cùng tôi trân trọng, giữ gìn và phát huy những tinh hoa của bản môn đã được các Sư tổ truyền lại đến đời thầy trò chúng tôi, trong đó có binh khí của bản môn: Đao và Côn.
Tôi thành tâm kính dâng lên các Sư tổ môn phái, Sư tổ Nguyễn Tế Công và sư phụ Trần Thúc Tiển tầm lòng biết ơn vô cùng sâu nặng của tôi và chân thành cầu xin các Sư tổ môn phái, Sư tổ Nguyễn Tế Công và sư phụ Trần Thúc Tiển phù hộ cho thầy trò chúng tôi vững vàng vươn lên trên con đường Vĩnh Xuân Nội gia.
         Warszawa ngày 15 tháng 9 năm 2018
Võ sư Nguyễn Ngọc Nội
 

Trang 1 trong tổng số 3