Bài viết năm 2020

Bài viết năm 2020

Giỗ sư tổ năm 2020

Hôm nay, ngày 08/7/2020 tức ngày 18 tháng Năm năm Canh Tý, ngày chính giỗ Sư tổ Nguyễn Tế, Sư tổ Vĩnh Xuân Việt Nam. Thầy trò chúng tôi ở cả Việt Nam và Ba Lan đã thành tâm làm lễ giỗ Sư tổ, kính dâng lên Sư tổ tấm lòng thành kính và lòng biết ơn vô hạn trước tâm đức lớn lao của Sư tổ đã truyền lại những công phu vô cùng quý giá của bản môn cho các thế hệ trong môn phái Vĩnh Xuân Việt Nam.
Do bên Ba Lan vẫn còn đang trong giai đoạn dịch bệnh diễn biến nguy hiểm, cho nên các học trò của tôi chỉ lần lượt đến Đại Nghĩa đường (không đến đông cùng một lúc) để thắp hương kính lễ Sư tổ.
Ở Việt Nam, do nhà tôi cũng chật hẹp, nên các lớp cũng lần lượt đến thắp hương kính lễ Sư tổ từ hơn 09h sáng đến chiều. Và lúc 18h10’, tại Võ đường Thanh Quan, thầy trò chúng tôi đã tề tựu đông đủ để cùng nhau chung lòng hướng về hương linh của vị Sư tổ vô cùng kính trọng Nguyễn Tế Công của thầy trò chúng tôi.
Võ sư Trần Thanh Ngọc, Chủ nhiệm Võ đường đã trao đổi với các anh em trong VĐ về tình cảm của VĐ cùng những điều cần thiết trong những việc làm hướng đến sự tri ân sâu nặng với Sư tổ Nguyễn Tế Công. Võ sư Trần Thanh Ngọc cũng đã trao đổi về những công phu của VXNG mà Sư tổ đã truyền lại tới thầy trò chúng tôi cùng hệ thống công phu của VXNG. Trước những mong muốn của mấy lớp mới ở VĐ, anh Trần Thanh Ngọc đã thể hiện nội công VXNG qua việc dạy bài 108 cho một môn đệ của VĐ. Sau những trao đổi tâm thành hướng về Sư tổ Nguyễn Tế Công, thầy trò chúng tôi đã chụp ảnh kỷ niệm ngày giỗ Tổ năm Canh Tý rồi sau đó sang nhà hàng Nhất Ly để cùng nhau thụ chén rượu lộc, chung bữa ăn gắn bó nghĩa tình thầy trò, huynh đệ nhân ngày giỗ của Sư tổ Nguyễn Tế Công.
Xin chân thành chia sẻ cùng các bạn về một ngày quan trọng nhất trong năm của VĐ của thầy trò chúng tôi.
Chân thành cám ơn tình cảm của các bạn đã dành cho thầy trò chúng tôi trong biết bao năm qua.
Hà Nội, ngày 08/07/ 2020
Võ sư Nguyễn Ngọc Nội
 

Kỷ Niệm Về Một Chuyến Đi Thiêng Liêng Và Sâu Sắc

Sáng nay, 07/7/2020, có một bạn hỏi tôi: tại sao thấy thầy viết là phải đi tìm mộ của cụ Nguyễn Tế Công, khi mà trong Sài Gòn, cụ Nguyễn Tế Công cũng có dạy một số học trò? Sao thầy không hỏi những nhánh học trò của cụ mà phải đi tìm?
Tôi cám ơn bạn đó đã hỏi và tôi cũng nói bạn đó vào trang web của VĐ để xem những bài viết liên quan đến việc tìm mộ Sư tổ của tôi từ năm 2005. Thời điểm đó, có thể do cuộc chiến ở miền Nam kéo dài và có thể do anh Thành không học được công phu của Sư tổ (khi Sư tổ Nguyễn Tế Công còn sống, thì anh Thành còn nhỏ, trong khi môn Vĩnh Xuân do Sư tổ truyền dạy, nhỏ tuổi không học được. Sư tổ mất khi anh Thành mới 16 tuổi), nên quan hệ giữa gia đình Sư tổ với các nhánh của học trò giảm dần và rồi không còn giữ mối quan hệ, cho nên sau đó không có ai đến gia đình Sư tổ và đến mộ Sư tổ thắp hương. Bao nhiêu năm qua, chỉ có gia đình Sư tổ và sau này chỉ có anh Thành đến thắp hương cho cha mình, Sư tổ Nguyễn Tế Công. Cũng rất may, anh Lục Hà Kim, em ruột của cố võ sư Lục Viễn Khai, một học trò của Sư tổ ở trong Nam, là người Trung Hoa, nên có mối quan hệ trong cộng đồng người Hoa ở Sài Gòn, do đó biết nhà của anh Thành. Qua đó, anh Quang, một học trò của cố võ sư Lục Viễn Khai, đã hỏi anh Kim nhà của anh Thành và dẫn tôi đến được với anh Thành và rồi được anh Thành đưa đến mộ Sư tổ. Để rồi từ đây, sau bao nhiêu năm các nhánh Vĩnh Xuân của Sư tổ không biết được nơi yên nghỉ của vị Sư tổ vô cùng đáng kính trọng, nay đã biết đến nơi yên nghỉ của Sư tổ và đã đến thắp hương cho Sư tổ, để Sư tổ được ấm lòng nơi chín suối trước tấm lòng của những hậu duệ của Người. Tôi xin phép được chia sẻ lại bài viết sau khi tới được mộ Sư tổ ngày 28/9/2005 để các bạn hiểu thêm.
Cám ơn tình cảm của các đã dành cho thầy trò chúng tôi.
MỘT CHUYẾN ĐI THIÊNG LIÊNG VÀ SÂU SẮC
Trong nhiều năm qua, với niềm tri ân sâu sắc với Sư tổ Nguyễn Tế Công - người đã đem tinh hoa của môn phái Vĩnh Xuân truyền lại cho người Việt Nam chúng ta - tôi đã đặt tâm tìm hiểu nơi Người yên nghỉ để có thể đến thăm viếng, thắp nén hương thành kính trước mộ Người, cũng như tìm hiểu gia đình của Người (các con cháu) để có thể giãi bày phần nào những tình cảm của sư phụ tôi - Cố võ sư Trần Thúc Tiển - với gia đình Người, mà sư phụ tôi đã nói lại với tôi vào những năm tháng cuối cùng trong cuộc đời của sư phụ tôi.
Từ những lúc mò mẫm theo một địa chỉ cũ của gia đình Sư tổ - ngõ Đồng Khánh, Chợ Lớn - rồi cho đăng báo Sài Gòn Giải Phóng (trong 3 kỳ ) để hy vọng tìm kiếm qua độc giả, cho đến khi chúng tôi ra trang Web này, tôi cũng lại có lời mong muốn được cung cấp thông tin về mộ Sư tổ và gia đình của Người. Thông qua trang web, chúng tôi cũng có một vài hy vọng sau khi trao đổi với một võ đường thuộc nhánh của sư tổ Nguyễn Kỳ Sơn - em ruột của sư tổ Tế Công - ở Cộng hòa Séc. Chúng tôi cũng đã gửi thư (email), gửi tin tới một số địa chỉ ở Trung Quốc mà chúng tôi được biết, song nhiều tháng qua vẫn chưa có hồi âm. Như người đời thường nói: "Tâm xuất, Phật biết", có thể tâm nguyện của tôi trong những năm qua đã được thấu, và rồi cơ duyên đã dẫn dắt tôi đến quen biết với võ sư - lương y Nguyễn Đăng Quang ở TP Hồ Chí Minh (Người đã nổi danh trong những năm trước 1975). Trong một lần chuyện trò, tôi có hỏi anh về mộ và người thân của Sư tổ Nguyễn Tế Công, anh Quang đã cho biết là có thể biết được qua người em của cố võ sư Lục Viễn Khai - sư phụ của anh Quang. Tôi đã nhờ anh và anh Quang đã nhận lời, nhanh chóng hỏi giúp địa chỉ của người con trai của Sư tổ, cũng như qua đó hỏi được mộ của Sư tổ. Ngay sau khi được anh Quang điện ra cho biết, tôi mừng khôn tả và cũng vô cùng xúc động. Đã 24 năm qua, ngay sau khi sư phụ tôi qua đời, tôi đã lập ban thờ để thờ môn phái, thờ Sư tổ Nguyễn Tế Công, thờ sư phụ. Thắp nén hương ở ban thờ mà không biết khấn Sư tổ ở đâu. Sau bao năm tìm kiếm, đến nay ý nguyện mới thành.
Tin vui đến với tôi vào vài ngày trước khi tôi cho khai giảng lớp thứ hai ở võ đường. Tôi đã quyết định phải bay vào ngay, do đó, ngay sau khi khai giảng lớp thứ hai ở võ đường xong lúc 19:00 tối , tôi đã đi máy bay chuyến đêm lúc 22:00 (27/9/2005) để vào TP Hồ Chí Minh. Đi với tôi có anh Trần Thanh Ngọc, trường tràng của võ đường, thay mặt các học trò của tôi đi cùng thầy.
Sáng hôm sau (28/9/2005), theo chỉ dẫn của anh Quang, thầy trò tôi đã đến nơi anh Quang làm việc, thật vui khi gặp anh. Đến trưa, thầy trò tôi cùng anh Quang đã đến nhà con trai của Sư tổ. Thật xúc động và sững sờ khi gặp anh Nguyễn Chí Thành - con trai Sư tổ - vì anh Thành giống Sư tổ như đúc, từ khuôn mặt đến dáng người (người đứng giữa, tức thứ ba từ trái sang trong ảnh). Qua thăm hỏi, chuyện trò và bày tỏ nguyện vọng của thầy trò tôi, anh Thành đã cho phép tôi làm lễ tại ban thờ gia tiên ở nhà anh để xin phép Sư tổ cho lên mộ Người. Đến hơn 13:30, anh Thành đã dẫn thầy trò tôi và anh Quang (người đứng thứ hai từ trái sang trong ảnh) lên thăm mộ Sư tổ ở nghĩa trang Lái Thiêu (tỉnh Bình Dương). Đến trước mộ Người, tôi vô cùng xúc động. Sư tổ nằm đó, ngôi mộ bình dị như hàng trăm ngôi mộ khác trong khu mộ của Người ở nghĩa trang. Sư tổ - một con người với tâm đức của mình đã được truyền thụ những tinh hoa, những tuyệt kỹ của môn phái Vĩnh Xuân. Và cũng với tâm huyết của mình, Người đã truyền dạy lại những điều đã học được cho các học trò của mình, và còn được lưu lại cho các hậu duệ tới ngày nay.
Sáng ngày tiếp theo (29/9/2005), khi gặp lại anh Thành, tôi đã bày tỏ mong ước của mình được tu bổ thêm cho mộ Sư tổ. Trước những tình cảm chân thành của chúng tôi, anh Thành đã cho phép chúng tôi được sửa sang đôi chút mộ của Sư tổ và mộ của Sư tổ mẫu, và quan trọng là được anh cho phép gắn ảnh của Sư tổ lên mộ Người. Tôi hy vọng rằng, từ nay trở đi các huynh đệ đồng môn, các hậu duệ của Người, khi có dịp đến nghĩa trang Lái Thiêu để thắp nén hương tưởng nhớ Người, không còn phải tìm lâu. Mong sao từ nay trở đi, mộ của Người sẽ được thường xuyên ấm cúng bằng tình cảm của các hậu duệ của Người. Điều này, tôi nghĩ, cũng sẽ an ủi được anh Thành, con trai của Người, về những điều vô cùng quí giá của môn phái Vĩnh Xuân mà người cha của anh - Sư tổ Nguyễn Tế Công - đã đem lại cho người Việt Nam chúng ta, cho hậu duệ chúng ta.
Đã nhiều năm nay, chúng ta chưa có điều kiện để thực hiện trách nhiệm của hậu duệ đối với Sư tổ. Tôi nghĩ từ nay trở đi, chúng ta hứa sẽ luôn làm ấm áp mộ Người. Để Người nhìn thấy sự hưng thịnh của môn phái qua chúng ta, cũng như để Người được đón nhận những tình cảm chân thành của chúng ta đối với Người.
Trong 6 ngày thầy trò tôi ở TP Hồ Chí Minh, sau những lúc lên thăm viếng, và chuẩn bị, tiến hành tu bổ mộ Sư tổ , sau những lúc trò chuyện, tâm sự cùng anh Nguyễn Chí Thành , tôi đã gặp và trò chuyện cùng võ sư Lục Hà Kim (em trai cố võ sư Lục Viễn Khai), võ sư Nguyễn Đăng Quang (học trò của cố võ sư Lục Viễn Khai), võ sư Hồ Nam Long (học trò của cố võ sư Hồ Hải Long). Những câu chuyện chân thành cởi mở cũng đã giúp tôi hiểu thêm về những hoạt động của môn Vĩnh Xuân ở TP Hồ Chí Minh trước đây (trước khi Sư tổ mất, trước 1975) và sau này.
Trong niềm xúc động chân thành đến lúc này vẫn chưa nguôi ngoai, tôi xin được chia sẻ cùng các huynh đệ đồng môn, các hậu duệ của Sư tổ, cùng các bạn yêu quí môn Vĩnh Xuân, yêu quý nhánh Vĩnh Xuân của Sư tổ chúng tôi. Tôi xin được cầu chúc cho môn phái Vĩnh Xuân phát triển và hưng thịnh. Cầu mong Sư tổ phù hộ cho các hậu duệ của Người có đủ đức tài để góp phần làm vẻ vang cho môn phái Vĩnh Xuân, rạng rỡ tên tuổi của Người cũng như của các Tôn sư.
[Bài đã đăng tại Tạp chí Ngày Nay, số Tết Bính Tuất dưới nhan đề "Chuyện cảm động của người đi tìm cội"]
Hà Nội, Ngày 06 tháng 10 năm 2005
Chủ nhiệm - Võ sư trưởng võ đường VNVXNGQ
Võ sư - Kĩ sư Nguyễn Ngọc Nội
 

Viếng Mộ Sư Tổ Nguyễn Tế Công năm 2020

Hôm nay, 05/7/2020, chỉ còn 3 ngày nữa là tới ngày giỗ Sư tổ Nguyễn Tế Công, Sư tổ Vĩnh Xuân Việt Nam của chúng tôi. Thầy trò chúng tôi, tôi và anh Trần Thanh Ngọc, Chủ nhiệm Võ đường Việt Nam Vĩnh Xuân Nội gia Quyền, đã bay vào Sài Gòn từ sáng sớm (chuyến bay 05h50) để đến kính lễ mộ Sư tổ Nguyễn Tế Công cùng mộ Sư tổ mẫu Đàm Thiếu Quỳnh và mộ hai con của Sư tổ là mộ chị Nguyễn Chí Dung và mộ anh Nguyễn Chí Thành tại Nghĩa trang Lái Thiêu, tỉnh Bình Dương.
Từ sau ngày thầy trò chúng tôi ở Võ đường VNVXNGQ tiến hành chuyển di cốt hai con của Sư tổ từ chùa Vạn Phật về quy tụ cùng Sư tổ và Sư tổ mẫu tại Nghĩa trang Lái Thiêu ngày 02/10/2019, đến nay đã 9 tháng, do vướng dịch bệnh, hôm nay, nhân chuẩn bị đến ngày giỗ Sư tổ, thầy trò chúng tôi mới lại vào kính lễ Sư tổ cùng gia đình Sư tổ.
Anh Phạm Hồng Sơn, người học trò cũ của tôi, đã cùng với anh Ngọc theo học tôi từ năm 1980, hiện định cư tại Sài Gòn, đã ra sân bay đón thầy trò chúng tôi. Anh Phạm Hồng Sơn, người đã gắn bó với tôi trong suốt chặng đường từ khi tôi bắt đầu tìm gia đình Sư tổ năm 2004. Từ việc giúp tôi đăng ba kỳ báo trên báo Sài Gòn Giải phóng để tìm gia đình Sư tổ đến khi tìm đến được anh Nguyễn Chí Thành, đến được mộ của Sư tổ và rồi những ngày tiến hành tu sửa mộ Sư tổ, chuyến mộ Sư tổ mẫu về gần mộ Sư tổ cũng như vừa rồi chuyển di cốt hai con của Sư tổ về quy tụ cùng Sư tổ và Sư tổ mẫu. Trong mười mấy năm qua, anh Sơn cũng đã luôn cùng thầy trò chúng tôi đến kính lễ mộ Sư tổ.
Thắp hương kính lễ Sư tổ, Sư tổ mẫu, chị Dung và anh Thành xong, thầy trò chúng tôi đứng bên mộ Sư tổ cùng nhớ lại những thời gian qua và cùng thấy thật hạnh phúc đã quy tụ được cả gia đình Sư tổ về nơi đây. Tôi cũng rất biết ơn Ban Quản lý Nghĩa trang đã rất nhiệt tình giúp đỡ thầy trò chúng tôi trong việc quy tụ các mộ của gia đình Sư tổ về nghĩa trang. Tôi cũng tự nhủ với lòng mình đã đền đáp một phần nào công ơn to lớn của sư phụ tôi, cố võ sư Trần Thúc Tiển trong việc tìm được mộ Sư tổ, đến được với anh Thành, con trai của Sư tổ. Với khả năng của mình, tôi cũng đã cố gắng lo lắng cho chu toàn phần mộ của Sư tổ, sư tổ mẫu, gắn bó nghĩa tình sâu nặng với anh Nguyễn Chí Thành, con của Sư tổ trong hơn mười năm qua và giờ đây đã quy tụ được phần mộ của cả gia đình Sư tổ về Nghĩa trang Lái Thiêu, tỉnh Bình Dương. Mỗi khi đến kính lễ mộ Sư tổ, tôi cảm nhận như được Sư tổ truyền cho sức mạnh, ý chí và cả sự giác ngộ về những công phu của bản môn cũng như đã phù hộ cho tôi và Võ đường của thầy trò chúng tôi vững vàng đi lên trên con đường Vĩnh Xuân Nội gia. Tôi cũng như các học trò của tôi thật hạnh phúc được đi trên con đường Vĩnh Xuân Nội gia mà Sư tổ đã chỉ ra và tôi đã được sư phụ tôi, cố võ sư Trần Thúc Tiển dẫn dắt đi theo.
Theo chương trình đi, thầy trò chúng tôi dự kiến đầu giờ chiều thầy trò chúng tôi sẽ qua nhà cũ của anh Thành (nay do cháu họ bên mẹ của anh Thành sở hữu) để kính lễ gia tiên của Sư tổ cũng như kính lễ di ảnh bố mẹ của sư thúc Nguyễn Bá Khả và sư thúc Nguyễn Bá Khả hiện để thờ tại đây. Tuy nhiên rất buồn là người cháu họ anh Thành nói vì có việc nên không qua được để mở cửa cho chúng tôi lên nhà lễ. Do đó chúng tôi đã không thực hiện được mong muốn của mình. Mấy năm nay, từ khi anh Thành mất, mỗi khi vào Sài Gòn, tôi đều gọi mẹ con chị ấy đến mở cửa để lên lễ. Ngôi nhà này nguyên là nhà của sư thúc Nguyễn Bá Khả. Sau khi sư thúc Nguyễn Bá Khả đã đón gia đình Sư tổ về ở, sư thúc Nguyễn Bá Khả đã kính biếu gia đình Sư tổ ngôi nhà này. Trước đó, từ đầu năm 1955, gia đình Sư tổ từ ngoài Hà Nội di cư vào Sài Gòn, gia đình Sư tổ đều ở nhà thuê. Khi sư thúc Nguyễn Bá Khả qua đời, các con của sư thúc qua bên Mỹ ở, anh Nguyễn Chí Thành đã lập ban thờ để thờ bố mẹ sư thúc Nguyễn Bá Khả và sư thúc Nguyễn Bá Khả. Chắc sau này, khi ngôi nhà này được bán đi, thầy trò chúng tôi chỉ đến Nghĩa trang Lái Thiêu để kính lễ Sư tổ và gia đình Sư tổ mà thôi. Cũng rất may mắn khi anh Thành còn sống, anh cũng đã giao cho tôi lo mọi việc, kể cả việc đứng ra quan hệ với Ban Quản lý Nghĩa trang làm mọi việc liên quan đến mộ phần của Sư tổ và Sư tổ mẫu. Do vậy, việc chuyển di cốt của chị Dung và anh Thành về cùng khu mộ với Sư tổ và Sư tổ mẫu rất được thuận lợi và tốt đẹp mọi bề.
Sau khi ăn chiều sớm, gần 18h, anh Sơn lại đưa thầy trò chúng tôi ra sân bay Tân Sơn Nhất để bay ra Hà Nội. Và rồi chúng tôi được nghe câu nói quen thuộc trong nhiều chuyến bay trong lĩnh vực hàng không Việt Nam: “Sorry...”, để rồi nhẽ ra sẽ được ra Hà Nội sớm, nhưng đến 23h10’ máy bay mới hạ cánh xuống sân bay Nội Bài, và 00h05’ ngày 06/7/2020 tôi về đến nhà.
Xin chân thành chia sẻ cùng các bạn về chuyến đi ngày 05/7/2020 của thầy trò chúng tôi.
Võ sư Nguyễn Ngọc Nội
 

ĐÔI ĐIỀU TRAO ĐỔI VỀ THIỀN (tiếp theo)

Như mọi nguời đã biết, hiện nay có rất nhiều sách và bài viết viết về THIỀN và những điều liên quan tới THIỀN. Bản thân tôi, từ lâu cũng đã đọc một số sách, bài viết về THIỀN, cũng như trong hơn 40 năm qua đã tu tập THIỀN qua một số phương pháp THIỀN. Tôi cũng đã rất mạo muội chia sẻ đôi chút về những hiểu biết và những kinh nghiệm của tôi trong THIỀN theo phương pháp tôi đã tu tập và hiện đang tu tập, cũng có thể không giống với những phương pháp THIỀN hiện nay. Cho nên tôi hy vọng những chia sẻ tôi viết ra để mọi người tham khảo và xin được góp một tiếng nói nhỏ nhoi trong lĩnh vực THIỀN để cùng nhau hiểu thêm về THIỀN qua những góc nhìn khác nhau.
Nói về lịch sử THIỀN, khó có ai có thể biết được THIỀN có từ bao giờ. Nếu theo truyền thuyết của các Đạo sư kể lại qua sự tìm hiểu của Giáo sư, Tiến sĩ y học E-rơ-nơ Mun-da-sép trong bộ sách năm cuốn nổi tiếng “Chúng ta thoát thai từ đâu” thì THIỀN có thể đã có hàng nghìn năm, thậm chí là hàng triệu năm qua: “Không phải ai tham Thiền cũng đạt được định và không phải người nào học được cách nhập định rồi đều có thể đạt được trạng thái xô-ma-chi (một trạng nhập định cao nhất của tham thiền, để “thân thể trở nên rắn và rất rắn”), khi mà thể xác (đó) có thể được bảo toàn trong nhiều năm” trong điều kiện tự nhiên, thậm chí “Thể xác có thể được bảo toàn hàng trăm, hàng nghìn năm và thậm chí hàng triệu năm” (lời của đạo sư Đa-ram) –(cuốn CHÚNG TA THOÁT THAI TỪ ĐÂU, trang 111 - 113). Trong cuốn “ĐẠO CỦA VẬT LÝ – MỘT KHÁM PHÁ MỚI VỀ SỰ TƯƠNG ĐỒNG GIỮA VẬT LÝ HIỆN ĐẠI & ĐẠO HỌC PHƯƠNG ĐÔNG” tác giả FRITJOF CAPRA (Giáo sư ngành vật lý tại các đại học và viên nghiên cứu tiếng tăm tại Mỹ và Anh) qua nghiên cứu, đã viết: “Trong lịch sử văn hóa lâu đời của Ấn Độ, Trung Quốc, Nhật bản đã phát sinh ra nhiều dạng tu học, hành lễ và nghệ thuật nhằm mục đích này, tất cả những dạng đó có thể gọi chung là thiền định cả, theo nghĩa rộng… Có nhiều lối thiền quán trong đó tâm suy luận bị ngưng hoạt động bằng cách hành giả chú tâm lên một điểm, như hơi thở, một âm thanh huyền bí hay hình ảnh một man-đa-la… các loại nghệ thuật phương Đông cũng là những dạng khác nhau của thiền quán… Phép tập thái cực không phải nghe sao tập vậy mà phải luôn luôn cùng thầy bước lại từ đầu. Trong trà đạo Nhật Bản ta thấy toàn là hành động chậm rãi, đúng qui phép. Phép đánh quyền Trung Quốc đòi hỏi bàn tay vận động tự nhiên, không gò bó.” (trang 49, 50)
Cho phép tôi chân thành nói thêm ngoài: nếu ai đó có thời gian, rất nên tìm đọc 2 cuốn tôi đã trích dẫn ở trên: bộ sách năm cuốn “CHÚNG TA THOÁT THAI TỪ ĐÂU” (mỗi tập mang một tên sách riêng) và “ĐẠO CỦA VẬT LÝ”.
Lịch sử của THIỀN chỉ được ghi lại bằng văn tự cách đây khoảng 6.000 năm qua bộ kinh Phệ-đà (bộ kinh này được coi là kinh gốc của Đạo Bà La Môn - Ấn Độ). Một bộ kinh mà nhiều người còn cho được mang từ thế giới văn minh khác ngoài trái đất đến trái đất. Theo suy nghĩ của tôi, các phương pháp THIỀN sau này cũng đều có nguồn gốc từ THIỀN trong kinh Phệ Đà. Cũng giống như môn võ Thiếu Lâm là khởi nguồn của biết bao môn võ hiện nay trên Thế giới. Trước khi Đức Thế Tôn tìm ra con đường “Trung Đạo” để giúp con người được giải thoát mọi khổ đau trên thế giới này, Người cũng đã từng tu tập theo Đạo Bà La Môn. Theo hiểu biết của tôi, THIỀN là một phương pháp tu tập, tu luyện, tu hành DUY NHẤT để có thể đạt được mục đích tối thượng mà người tu tập đặt ra khi HÀNH THIỀN. Đức Phật cũng đã đặt THIỀN ở mức rất cao khi khuyên: “Thay vì đọc kinh cầu nguyện, Đức Phật khuyên nên cố gắng hành thiền để ghép mình vào kỷ luật, tự kiểm soát, tự thanh lọc tâm, và giác ngộ. Thiền tập là liều thuốc bổ cho cả tâm lẫn trí”. (sách ĐẠO PHẬT VÀ PHẬT PHÁP, trang 231)
Tôi không có điều kiện để tìm hiểu về các phương pháp Thiền khác, tôi chỉ tập Thiền theo “Thiền Chỉ Quán”, Yoga Thiền Định (Raja Yoga) và Thiền theo VXNG. Như tôi đã chia sẻ: “THIỀN là phương tiện để người tu tập qua đó thực hiện các hình thức tu tập trong THIỀN, nhằm đạt được mục đính đề ra trong tu tập”. Trong tu tập THIỀN: “quy trình cơ bản của Thiền (ĐIỀU THÂN – ĐIỀU TỨC – ĐIỀU TÂM) và trạng thái ĐỊNH là những điều bắt buộc phải thực hiện đối với bất kỳ phương pháp Thiền nào.”. Trong ĐIỀU THÂN có nhiều tư thế để hành Thiền (ngồi kiết già, ngồi bán già, ngồi xếp bằng, ngồi ghế, đứng, nằm, đi) tôi xin phép chỉ nói riêng về thế ngồi Kiết già, vì đây là thể ngồi ngoài việc là một thế ngồi ổn định nhất, vững chắc nhất, thì đây là một thế tốt nhất, hiệu quả nhất cho việc tu tập khí, dẫn khí, khiển khí (ĐIỀU TỨC). Thế ngồi Kiết già còn được người xưa gọi là thế ngồi NGŨ TÂM HƯỚNG THIÊN. Trong cuốn “DƯỠNG SINH VĨNH XUÂN NỘI GIA” (xuất bản quý 1 năm 2013), tôi đã nói khá kỹ về thế này cùng việc thu năng lượng khí qua thế ngồi này ở các trang 26, 35, 36 trong mục “Đôi nét về Thiền” từ trang 21 đến trang 37. Tôi xin phép không trích lại vì sẽ rất dài bài viết.
Trong các phương pháp tôi đã theo trước khi theo Thiền của VXNG, tôi cũng chưa bước qua được mức Sơ Thiền. Tôi không có khả năng tìm hiểu các thứ bậc Thiền trong Đạo Phật. Nhưng với mức Sơ Thiền như tôi nói tới, tức là phải đạt được làm chủ các giác quan (ngũ quan). Ví như khi ngồi Thiền, dù có những mùi thơm quyến rũ xung quanh, nhưng mũi không cảm nhận được mùi thơm, tâm không bị tác động… Trong quá trình ngồi Thiền, tôi chỉ ĐIỀU TỨC, dẫn được khí đi theo các đường đi được ấn định trong cơ thể, như đi trong xương sống và đi trong hệ xương của cơ thể (để khí nhập cốt), nhập khí vào Đan Điền (thở cơ bản của VXNG), dẫn khí đi theo vòng Tiểu Chu Thiên, dẫn khí đi theo vòng Đại Chu Thiên, dẫn khí đi theo thở NỘI CÔNG. Ngoài ra tôi còn dẫn khí động theo bài Khí công Vĩnh Xuân Quyền.
Với việc “ĐIỀU TÂM”, nói hai chữ này thật đơn giản, nhưng để thực hiện được là cả một kỳ công vô cùng lớn, không phải ai cũng có thể đi đến cùng được. Như có thể tạo lên những năng lực kỳ diệu, chứng đắc các thần thông, hay đỉnh cao trong Yoga Thiền Định là “tạo khả năng nhìn vào trí tuệ vũ trụ” (cuốn CHÚNG TA THOÁT THAI TỪ ĐÂU, trang 95), có thể làm chủ sự sống chết của bản thân, hòa nhập được với vũ trụ. Theo Phật giáo có thể chứng đắc các Đạo quả cao và đi tới cảnh giới Niết-bàn.
Như trong cuốn ĐẠO CỦA VẬT LÝ (trang 37) có viết: “Thiền tông Phật giáo nói rõ người ta có thể dùng ngón tay chỉ mặt trăng, nhưng khi đã thấy mặt trăng rồi thì hãy quên ngón tay đi”.
Đức Sơ tổ Thiền tông Trung Hoa, Bồ Đề Đạt Ma, Phật Tổ đời thứ 28 tính từ Đức Thế Tôn đã nói về Thiền tông như sau: “Bất lập văn tự, Giáo ngoại biệt truyền, Trực chỉ nhân tâm, Kiến tánh thành Phật” (Không lập văn tự, Tuyền ngoài giáo điều, Chỉ thẳng tâm người, thấy Tính thành Phật).
Người tu tập Thiền, trên cơ sở mục đích Thiền đã đặt ra, phải tự mình chứng ngộ qua từng giai đoạn, trên cơ sở thân tâm toàn nhất, không thể nương nhờ vào bất kỳ ai. Như Đức Phật dạy: “phải tự mình thắp đuốc lên mà đi.”. “Giáo pháp cao thượng không phải là cái gì ở ngoài ta, mà hoàn toàn tùy thuộc nơi ta và chỉ do ta chứng ngộ.” (sách ĐỨC PHẬT VÀ PHẬT PHÁP, trang 218).
THIỀN, đây là một lĩnh vực vô cùng cao siêu và là con đường duy nhất để những người tu tập, tu luyện, tu hành có thể đạt được mục đích tối thượng đặt ra. Đã có bao nhiêu tác phẩm, bài viết về lĩnh vực này. Tôi chỉ xin phép “Lời quê chắp nhặt dông dài, Mua vui cũng được một vài trống canh” (Truyện Kiều). Hy vọng mọi người hiểu và đồng cảm cùng tôi.
Chân thành cám ơn và biết ơn mọi người đã quan tâm, động viên và đồng cảm.
Rằm tháng Tư, ngày Phật đản năm Canh Tý – 2020
Võ sư Nguyễn Ngọc Nội
 

ĐÔI ĐIỀU TRAO ĐỔI VỀ THIỀN

Như mọi người đã biết tôi là một ông thầy dạy môn võ Vĩnh Xuân Nội gia, không phải là một Thiền gia. Trên thực tế tôi cũng biết có những phương pháp Thiền khác nhau song hành đồng thời. Như tôi đã viết trong bài mới đây, bài “Đôi điều chia sẻ về việc tìm hiểu Đạo Phật của bản thân”: “THIỀN là phương tiện để người tu tập qua đó thực hiện các hình thức tu tập trong THIỀN, nhằm đạt được mục đính đề ra trong tu tập”. “THIỀN có thể ví như con thuyền của riêng mỗi người mà người trên đó vừa là thuyền trưởng, vừa là người lái. Mục đích đi tới đâu trên con thuyền THIỀN là của người ngồi trên đó.”... Tùy theo môn tu tập mà đặt mục đích cho việc Thiền (Thiền có mục đích). Trước đây vào những năm 1970, tôi đã tập khí công, sau đó tập Thiền theo phương pháp “Quán Tự tại” (hay còn gọi là “Tọa Thiền Chỉ quán”), rồi qua quá trình tập và tìm hiểu các phương pháp YOGA, tôi đã tập Thiền theo phương pháp Yoga Thiền định và khi đến với môn Vĩnh Xuân Nội gia (VXNG), tôi đã tập Thiền theo Vĩnh Xuân Nội gia cho đến ngày nay. Thực chất tập Thiền theo VXNG nói đơn giản là tập THỞ. Như tôi đã giới thiệu qua các bài viết trước đây cũng như trong bộ sách “VIỆT NAM VĨNH XUÂN NỘI GIA QUYỀN PHÁP” các phương pháp thở của VXNG gồm: THỞ CƠ BẢN; THỞ NỘI CÔNG, THỞ TIỂU CHU THIÊN, THỞ ĐẠI CHU THIÊN. tất cả các phương pháp tập luyện thở này đều lấy Thiền làm phương tiện để “lấy ý khiển khí”, dẫn Nội khí, dẫn Nhị khí hợp nhất (Thiên khí và Nội khí), dẫn Tam khí hợp nhất (Thiên khí, Địa khí và Nội khí) đi theo các đường được ấn định trong cơ thể theo phương pháp tập luyện, cũng như đưa khí vào trong xương để ‘khí nhập cốt” tạo nên độ vững chãi của hệ xương trong cơ thể ... Qua đó nâng cao nội khí, nội lực, nội công, sự cảm nhận, sự minh trí.v.v. Những điều này đều nằm trong tiêu chí của Vĩnh Xuân Nội gia : SỨC KHỎE, BẢN LĨNH & TRÍ TUỆ mà tôi đã đặt ra từ khi thành lập Võ đường.
Cũng có người đã hỏi tôi, khuyên tôi nên tập Thiền theo phương pháp Thiền đang được phổ biến rộng rãi hiện nay cho những người tu hành, cho những Phật tử, đó là Thiền Minh sát (Vipassana). Tôi cũng đã tìm hiểu về Thiền Minh sát, thậm chí tôi đã đưa một bài viết về Thiền Minh sát tôi đọc trên mạng lên trang FB cá nhân của tôi. Song tôi thấy mình chưa đủ duyên để theo phương pháp Thiền này, tôi trung thành với Thiền theo VXNG trong cuộc đời này của tôi.
Trên thực tế, theo sự hiểu biết và kinh nghiệm của tôi về Thiền, tôi thấy không một phương pháp Thiền nào mà không tuân theo một quy trình cơ bản của Thiền: “Không THIỀN, không ĐỊNH, không ĐỊNH, không HUỆ”. ĐỊNH là mục tiêu đầu tiên phải đạt được của bất kỳ phương pháp Thiền nào và HUỆ chính là để đi đến mục đích của phương pháp Thiền của mỗi người đặt ra. Như tôi đã viết trong bài trước, mục đích của Thiền “Có thể chỉ là tìm sự nghỉ ngơi tĩnh lặng của cơ thể sau một ngày làm việc; có thể là để đạt được các mục tiêu đề ra trong tập luyện … trong quyền thuật hoặc trong các tập luyện khác; có thể giúp đánh thức các tiềm năng ẩn tàng trong cơ thể, làm chủ được cơ thể, khai mở được các trung tâm lực của cơ thể, tạo lên những năng lực kỳ diệu, cao hơn nữa là chứng đắc các thần thông; cao hơn tất cả trong THIỀN là để đạt được các Đạo quả cao trong tu hành, tiến tới giải thoát hoàn toàn (theo con đường của Đức Phật).”
Bên cạnh ĐỊNH là điều đầu tiên bắt buộc bất kỳ phương pháp Thiền nào cũng phải đạt được, thì theo dõi hơi THỞ là điều quan trọng mà bất kỳ phương pháp Thiền nào cũng phải thực hiện (mức độ quan trọng là tùy thuộc vào mục đích của Thiền) để qua đó giúp đạt được ĐỊNH. Ngay cả phương pháp Thiền Minh sát, trước khi vào Thiền (hay lấy lại sự tập trung khi Thiền – trạng thái ĐỊNH), cũng phải chú tâm vào theo dõi hơi thở vào – ra. Thực chất hình thức này nằm trong một quy trình cơ bản của Thiền là: ĐIỀU THÂN – ĐIỀU TỨC – ĐIỀU TÂM. Mức độ quan trọng của các bước trong quy trình này phụ thuộc vào mục đích Thiền của người tu tập Thiền. Hiểu một cách đơn giản:
+ ĐIỀU THÂN: là điều chỉnh tư thế (ngồi, đứng, nằm, đi) trước khi hành Thiền.
+ ĐIỀU TỨC: là theo dõi hơi thở, cao hơn là điều khiển hơi thở (ĐIỀU TỨC), dẫn hơi thở (dẫn khí) đi theo ý muốn của ngươi tu tập Thiền, đó là “lấy ý khiển khí”.
+ ĐIỀU TÂM: sau khi đạt được việc ĐIỀU THÂN, ĐIỀU TỨC, ta sẽ đạt được trạng thái ĐỊNH. Từ trạng thái này, ta sẽ đưa tâm (ĐIỀU TÂM) mình thực hiện mục đích Thiền đã đặt ra (như đã viết ở trên).
Theo hiểu biết và kinh nghiệm tu tập Thiền của tôi, tôi có thể khẳng định: quy trình cơ bản của Thiền (ĐIỀU THÂN – ĐIỀU TỨC – ĐIỀU TÂM) và trạng thái ĐỊNH là những điều bắt buộc phải thực hiện đối với bất kỳ phương pháp Thiền nào. Chỉ khác nhau là tên gọi, mức độ, yêu cầu đặt ra từng phần, tùy theo mục đích Thiền. Như với Thiền Minh sát theo tôi hiểu: cũng phải chọn và làm quen với một tư thế Thiền (ĐIỀU THÂN) để Thiền được lâu và thoải mái nhất; cũng phải theo dõi hơi thở để tạo sự tập trung (ĐIỀU TỨC); cũng phải chú tâm (ĐIỀU TÂM) để quan sát những diễn biến của thân và tâm khi hành Thiền. Đối với Thiền trong VXNG của thầy trò chúng tôi, mục đích cao nhất là (thông qua ĐIỀU TỨC): nâng cao nội khí, nội lực, nội công, sự cảm nhận của cơ thể, sự minh triết…như tiêu chí đã đặt ra: SỨC KHỎE, BẢN LĨNH & TRÍ TUỆ.
Đây là đôi điều với tôi rất cơ bản và quan trọng trong việc tu tập Thiền xin được chân thành chia sẻ cùng các bạn. Hy vọng có thể giúp ích được đôi chút cho những người mới tu tập Thiền. Nếu có thể, tôi sẽ viết tiếp trên cơ sở những hiểu biết và kinh nghiệm của tôi trong lĩnh vực Thiền.
Để kết thúc bài viết, tôi xin phép được viết lại một lời khuyên của Đức Phật có trong cuốn sách ĐẠO PHẬT VÀ PHẬT PHÁP (trang 231): “Thay vì đọc kinh cầu nguyện, Đức Phật khuyên nên cố gắng hành thiền để ghép mình vào kỷ luật, tự kiểm soát, tự thanh lọc tâm, và giác ngộ. Thiền tập là liều thuốc bổ cho cả tâm lẫn trí”.
Chân thành cám ơn các bạn đã đọc bài viết này của tôi.
Mùa Phật đản năm Canh Tý - 2020
Võ sư Nguyễn Ngọc Nội
 

Trang 1 trong tổng số 2