Bài viết » Bài viết theo thời gian » Bài viết năm 2014 » Nhân ngày giỗ Tôn sư Trần Thúc Tiển, nhớ về bài khấn Tôn sư
Nhân ngày giỗ Tôn sư Trần Thúc Tiển, nhớ về bài khấn Tôn sư
Ân đức và tài năng của Tôn sư Trần Thúc Tiển qua bài khấn Tôn sư
   Hôm nay, ngày 21 tháng Chạp năm Quý Tỵ, ngày chính giỗ của cố võ sư Trần Thúc Tiển, Tôn sư của võ đường Việt Nam Vĩnh Xuân Nội gia Quyền. Được sự đồng ý của sư phụ chúng tôi, võ sư Nguyễn Ngọc Nội, chúng tôi xin phép được giới thiệu lại bài Khấn Tôn sư Trần Thúc Tiển do học trò của Người, ông Lê Kim Giao, viết khi Người qua đời. Mọi người có thể nhận thấy ân đức của Tôn sư Trần Thúc Tiển với các học trò của mình cũng như những công phu Vĩnh Xuân mà Người đã học được từ Sư tổ Nguyễn Tế Công qua những lời viết trong bài Khấn.
   Chúng tôi rất cảm ơn và biết ơn ông Lê Kim Giao, một sư huynh của sư phụ chúng tôi. đã có những lời văn sâu sắc, chân thực và đầy cảm động viết về Tôn sư Trần Thúc Tiển trong bài khấn, để chúng tôi luôn được tự hào về Người cả về ân nghĩa và tài năng của Người. Và thấy hạnh phúc đi theo con đường của Người đã đi.
Võ đường Việt Nam Vĩnh Xuân Nội gia Quyền
   Dưới đây là toàn văn bài khấn Tôn sư :
KÍNH VIẾNG THẦY TRẦN THÚC TIỂN
          Thương thay! Thương thay!
          Xót thay! Xót thay!
          Chúng con rước vành hoa trắng
          Chúng con khóc trước linh Thầy
   Nhớ Thầy xưa:
          Dáng vẻ thanh tao, chim Hạc đậu cành mai dóng dả
          Tiếng Người vui ấm, giọt mưa rơi khóm trúc lung lay.
          Trọng nghĩa, khinh tiền, bạn hữu trước sau nửa đời còn kính phục
          Tôn sư, trọng đạo, Cụ xưa* ngắm trọn, cả phái được nhờ may.
   Lại nghe:
               Gặp tài, bao vị
               Mấy ai thành danh?
          Nào những buổi bom rơi, gạch vỡ phố tan, Thầy vẫn đi tầm sư học đạo
          Nào những ngày khổ chí, kẻ nói người can, Thầy vẫn tin khổ chí công thành
   Thế rồi:
               Đêm khuya, sương lạnh
               Hồ Tây, khói lam
          Chúng con nghe chuyện xưa: Thầy đã hết lòng thu nắm được tinh hoa phương Bắc
          Bao người đà sớm thử, dạ càng say dạ, cúi đầu làm đệ tử phái Nam
          Chúng con đến bái Thầy, lòng thấy mừng sao: mấy ai đã có Thầy, một đời tin tưởng
          Bàn bè năng tập luyện, sức thêm, hơi mạnh: ra công rèn chí Phật, càng tập càng ham
   Mà lạ sao:
          Sức ít công nhiều, dáng Hạc mà vững như núi Thái
          Lấy mềm phá cứng, liễu xuân đảo lướt cả gươm đao
               Nội công khiếp thu kẻ mạnh
               Linh giác chinh phục tài cao
          Hai mạch Đóc mạch Nhâm, lòng trẻ vui tìm từng khắc
          108 đường quyền cước, công Thầy sâu kể xiết bao
   Nhưng ôi thôi!
          Đã mấy ai: thọ sánh với đất trời
          Chỉ lo danh: đừng mục cùng cây cỏ
               Một phút sao rơi
               Mấy hàng lụy nhỏ
          Nào đâu những học trò xa, nghe tin ngơ ngác, bóng cũ tìm đâu?
          Chúng con, những để tử gần, lệ chảy trong lòng, đưa Thầy tới mộ.
          Xe thời gian nào thấy quay về,
          Tấm bia đá lưu danh thiên cổ...
               Ô hô! Thương thay!
               Chúng con kính viếng.
Kỷ Mùi, tháng Chạp, ngày 21
Đệ tử Lê Kim Giao chấp bút
 
               *Cụ xưa: tức Sư tổ Nguyễn Tế Công