Tin tức - Sự kiện » Tin tức - sự kiện » Ngày giỗ đầu của anh Nguyễn Chí Thành. Nhớ anh da diết!
Ngày giỗ đầu của anh Nguyễn Chí Thành. Nhớ anh da diết!
     Chúng ta thường nhắc đến lời người xưa nói: “ sống thì lâu, chết giỗ đầu nay mai”. Quả thật là như vậy. Mới hôm nào đây, tôi đau đớn nhìn thi hài anh Nguyễn Chí Thành, con trai Sư tổ Nguyễn Tế Công, được đưa vào lò hỏa táng tại Đài hỏa táng Bình Hưng Hòa, mà hôm qua, ngày 01/11/2015, tức ngày 20 tháng Chín năm Ất Mùi, đã là ngày giỗ đầu của anh. Nhìn ảnh anh trên ban thờ, nhìn di cốt anh trên chùa, nghĩ mà đau xót, nhớ thương. Nhớ lại sáng hôm anh ra đi, anh đã đến báo cho tôi biết. Lúc đó tôi không thể nào nghĩ đó là điều xấu như vậy về anh. Tôi chỉ biết là có chuyện gì đó rất tồi tệ sẽ đến. Cho đến buổi trưa, nhận được điện của anh Siêu, người bạn chí tình của anh đang ở bên Mỹ gọi về cho tôi, báo tin anh qua đời. Tôi mới hiểu, anh đã đến báo cho tôi biết sự ra đi của anh. Khi anh ra đi không có ai ở bên, anh đã đến báo cho tôi, thế mà tôi không hiểu. Tôi đâu có thể ngờ rằng anh đi nhanh như vậy. Tôi cũng chỉ là người bình thường, làm sao có được những thần giao cách cảm cao siêu để có thể nhận ra nỗi đau đớn này. Bởi cũng mới gọi điện hỏi thăm anh ít lâu. Thế mà… Thế mà… Thế mà giờ đây đã là ngày giỗ đầu của anh.
     Sáng sớm ngày 30/10/2015, tôi bay vào thành phố Hồ Chí Minh, rồi đến ngay nhà anh, giờ đây thuộc về người cháu gái, họ về đằng mẹ của anh. Tôi và gia đình người cháu gái họ của anh, chị Trinh, đã cùng nhau bàn về việc lo toan cho ngày giỗ đầu của anh sao cho được chu đáo trọn vẹn. Thắp hương lễ gia tiên dòng họ Nguyễn Tế, lễ Sư tổ và cho anh xong, tôi cùng gia đình người cháu gái đã đến chùa Vạn Phật, nơi để cốt của chị Nguyễn Chí Dung và của anh Nguyễn Chí Thành làm lễ. Chiều tôi ngồi ăn cùng gia đình người cháu gái của anh, ở nơi mà tôi cùng anh và những người bạn của anh thường ngồi ăn với nhau mỗi khi tôi vào Lễ Sư tổ, tôi bần thần nhớ anh khôn nguôi.
     Trong ngày giỗ, những người bạn chí cốt của anh khi anh còn sống cùng một số võ sư chi nhánh Vĩnh Xuân của cố võ sư Hồ Hải Long đã đến thắp hương cho anh cùng gia tiên dòng họ Nguyễn Tế và Sư tổ Nguyễn Tế Công. Sau đó chúng tôi đã cùng nhau dự bữa cơm thân mật, nhớ lại những lần cùng anh vui với nhau khi gặp mặt. Đến 14h, thầy trò tôi, tôi và anh Trần Thanh Ngọc cùng các võ sư, học trò của cố võ sư Hồ Hải Long, đã đến chùa Lam Phủ Đà, ở 735 đường Hồng Bàng, phường 6, quận 6, cùng thầy trò võ sư Lục Hà Kim thắp hương cho cố võ sư Lục Viễn Khai. Ngày 20 tháng Chín cũng là ngày giỗ của cố võ sư Lục Viễn Khai.
     Ngày 31/10/2015, trước ngày giỗ anh Nguyễn Chí Thành, tôi cùng anh Trần Thanh Thanh Ngọc, người học trò đầu tiên tâm huyết của tôi, hiện là võ sư, Trưởng tràng võ đường Việt Nam Vĩnh Xuân Nội gia Quyền, đã xuống Nghĩa trang Lái Thiêu, nơi Sư tổ Nguyễn Tế Công và Sư tổ mẫu Đàm Thiếu Quỳnh đang yên nghỉ, dâng nén nhang thơm và lòng thành kính, lòng tri ân vô hạn của thầy trò tôi lên Sư tổ và Sư tổ mẫu.
     Cũng trong ngày 30/10/2015, khi đến gặp chị Trinh, người cháu gái họ của anh, ở nhà anh, chị Trinh đã cho tôi xem một kỷ vật của cố võ sư Nguyễn Bá Khả, người học trò vô cùng nghĩa tình, tâm huyết của Sư tổ Nguyễn Tế Công. Đó là một tấm biển ghi bằng tiếng Trung Quốc dòng chữ “Y học cao minh”. Đây là quà tặng của một số nhà thuốc ở Gài Gòn tặng cho cố võ sư Nguyễn Bá Khả, nhân ngày cố võ sư Nguyễn Bá Khả mở phòng mạch.
     Trong mấy ngày vừa qua vào lo giỗ đầu cho anh Nguyễn Chí Thành, bên cạnh nỗi nhớ anh sâu lắng, tôi đã có những ngày thật vui và hạnh phúc bên những người bạn anh, bên những người huynh đệ trong môn phái. Những con người tâm thành với Sư tổ, với môn phái, với anh.
     Tôi thành tâm cầu chúc cho Sư tổ, Sư tổ mẫu, chị Dung và anh luôn mát mẻ nơi chín suối và sớm được siêu linh tịnh độ. Cầu xin Sư tổ, Sư tổ mẫu, chị Dung và anh phù hộ cho những hậu duệ của Sư tổ đạt được những tâm nguyện chân thành trên con đường Vĩnh Xuân.
Hà Nội ngày 02 tháng 11 năm 2015
                                                                                                              Võ sư Nguyễn Ngọc Nội